Lái xe vào bãi đậu xe, vợ chồng son tay trong tay đi vào tiểu khu, gặp bảo vệ còn được thân thiết gọi một tiếng Kỷ phu nhân.
Hiện giờ Lâm Khả Ngải thích nghe người khác gọi cô là Kỷ phu nhân nhất. Đang định mở miệng đáp lại, điện thoại của cô vang lên.
Người gọi điện là Cố Kiều, cô đi sang một bên nghe điện thoại.
“Lâm Khả Ngải! Cuối cùng cũng gọi được cho cậu.”
Lúc trước vẫn luôn ở nước ngoài, điện thoại chưa từng mở, cô đúng là trọng sắc khinh bạn, còn rất ham chơi. Ngay cả khi ra ngoài, cũng là chồng cô gọi điện cho mẹ báo bình an.
Cố Kiều ở bên kia điện thoại thở dài, giọng điệu không rõ nói: “Mình đã hẹn hò với anh trai cậu, nghĩ nên nói với cậu một tiếng.”
“Hả? Cậu thực sự hẹn hò với anh trai mình sao? Xác định quan hệ khi nào?” Lâm Khả Ngải biết tin này cằm sắp vì kinh hãi mà rớt xuống, bạn thân thực sự sắp thành chị dâu của cô.
“Cũng không lâu lắm, chỉ sau hôn lễ của cậu.”
“Vậy mẹ mình biết chưa?” Nghe cô ấy giống như không phải thực vui vẻ, chẳng lẽ là bị Lâm Tuyết Nhân biết, thúc giục kết hôn?
“Dì còn chưa biết, ngày hôm sau tên khốn nạn Lâm Kính lập tức về bộ đội! Hiện giờ mình căn bản không liên lạc được, cũng không biết nên nói với dì thế nào… Thực sự tức chết mình mà!”
Nghe ý trong lời nói của Cố Kiều vẫn rất yêu anh trai cô, chỉ vì kiêu ngạo mà thôi. Lâm Khả Ngải cười khúc khích: “Vậy cậu khoan hãy nói, đợi anh trai mình nghỉ phép hãy nói. Mình nghĩ mẹ mình không rảnh quản tình cảm của hai người đâu, tình cảm của bà ấy còn đang không quản được.”
Ngày diễn ra hôn lễ cô thấy chú Chúc ở hiện trưởng, đuổi theo rất khít! Miệng mẹ cô từ chối, nhưng Lâm Khả Ngải nhìn kiểu gì cũng không thấy giống dáng vẻ từ chối. Chỉ cần mẹ không bị bắt nạt, chuyện khác cứ để bọn họ thuận theo tự nhiên là được.
Lúc này đổi thành Cố Kiều kinh ngạc: “Tình cảm của dì sao?”
“Sau này có thời gian lại nói với cậu, cậu vẫn nên nói cho mình biết chuyện giữa cậu và anh trai mình đi, không phải lúc trước cậu tránh anh ấy như rắn rết ư? Sao đột nhiên lập tức bên nhau.”
“Chuyện này mình không thể nói rõ với cậu…” Gương mặt của Cố Kiều đỏ bừng lên: “Cậu chỉ cần biết chúng mình đã ở bên nhau, còn phải cảm ơn dì Louise.”
“Mẹ chồng mình? Chuyện này liên quan gì tới bà ấy?”
“Đương nhiên, không riêng gì mình và anh trai cậu, chuyện này Viên Viên và Eric cũng tham dự. Hiện giờ Eric là người mẫu cơ thể cho Viên Viên, Viên Viên dùng anh ta để vẽ tranh khỏa thân, xem tình huống của bọn họ… Ừm, một lời khó nói hết.”