“Ô… Ừm ô… Ừm…”
Lâm Khả Ngải nắm lấy đùi anh, móng tay sắc bén khiến làn da của người đàn ông bị thương. Cô sắp không thở nổi, là loại cảm giác liên tục chết đi khó có thể nói rõ. Đối với người đàn ông đây là khẩu giao tra tấn, nhưng cô vẫn có chút kɧoáı ©ảʍ, là thoải mái cũng là đau đớn, cô không thể phân biệt nguyên nhân chi tiết bên trong, bị bắt vô điều kiện tiếp nhận, tiếp nhận anh cho.
Cuối cùng người đàn ông rống to một tiếng bắn ra tϊиɧ ɖϊ©h͙ đặc sệt, toàn bộ, không có một giọt chảy ra bắn vào miệng cô, sau đó mới rút nhục hành khủng bố đáng sợ ra.
Chỉ trong nháy mắt cô gái hít thở không thông, mùi tanh sặc tới khí quản, cô nặng nề ho khan muốn khụ ra.
“Khụ khụ…”
Kỷ Lăng Giang nâng cổ cô, cưỡng ép: “Nuốt vào! Nuốt vào toàn bộ tϊиɧ ɖϊ©h͙ thầy bắn ra!”
Mệnh lệnh của thầy giáo khiến cô gái không có can đảm cũng không có năng lực từ chối. Cô chịu đựng mùi khó ngửi nuốt tϊиɧ ɖϊ©h͙ vào bụng, sau đó còn vươn đầu lưỡi ra cho anh xem, tỏ vẻ mình nghe lời ăn hết.
Thầy Kỷ rất vừa lòng với sinh viên hư nghe lời, anh vỗ gương mặt của cô, cười nói: “Thật ngoan, thầy tin không lâu sau em sẽ thành sinh viên tốt.”
Đôi mắt cô gái ướt dầm dề, muốn bao nhiêu đáng thương có bấy nhiêu đáng thương, nhỏ giọng hỏi: “Thầy… Em có thể đi chưa?”
Cả người cô trần trụi, núʍ ѵú cương cứng, dâʍ huyệt chảy ái dịch đầy đất, người nào cũng biết cô từng bị người đàn ông bắt nạt đùa giỡn. Cho dù diện mạo thanh thuần tới mấy, cũng không che giấu được dâʍ đãиɠ của cô.
Người đàn ông hừ lạnh một tiếng: “Đi sao? Em muốn đi đâu? Núʍ ѵú của em cương cứng và tao huyệt chảy nước, đi ra ngoài đường tiếp khách sao? E rằng vừa ra khỏi cửa sẽ bị người ta thay phiên cưỡиɠ ɧϊếp!” Xem ra sinh viên hư vẫn không học giỏi, trừng phạt của anh còn chưa đủ, anh phải tiếp tục tăng khiển trách mới được.
Những lời nói nhục nhã như vậy, khiến cô gái không dám ngẩng đầu. Cô nhắm mắt lại, ấm ức giải thích: “Không… Không phải… Thầy Kỷ, em không phải như thầy nghĩ, cầu xin thầy đừng nói như vậy…”
Kỷ Lăng Giang tà ác vén sợi tóc của cô lên, cuốn lên đầu ngón tay, nói: “Không phải cái gì? Không có núʍ ѵú sưng to và tao âm huyệt sao? Hay là không tiếp khách? Hay là chưa từng bị người ta thay phiên cưỡиɠ ɧϊếp?” Anh buông ngón tay ra, để sát vào cô, đối mặt với cô nói: “Sinh viên hư của thầy muốn nếm thử bị người ta thay phiên cưỡиɠ ɧϊếp sao? Có lẽ thầy có thể giúp em.”
Chương 178: Hình phạt ngọt ngào của giáo viên biếи ŧɦái 5