Cosplay Mỗi Ngày Để Tạo Bất Ngờ
Chương 180: Hình phạt ngọt ngào của giáo viên biếи ŧɦái 7
⬅ Trước Tiếp ➡
Kỷ Lăng Giang bắt đầu vuốt ve gương mặt cô, một đường lướt qua da thịt trần trụi, cơ thể mềm mại phấn nộn cỡ nào. Vẻ ngoài thanh thuần trong veo, sâu bên trong lại phóng đãng dâʍ đãиɠ, anh cảm thán lại phẫn nộ.
“Thầy…”
Người đàn ông kéo ngăn kéo tầng thứ hai, bên trong đều là đồ tình thú dành cho nữ. Có đủ loại kiểu dáng lớn bé bày biện ở trong ngăn kéo, chỉnh tề.
Khi Lâm Khả Ngải thấy được những thứ này, có loại dự cảm không tốt, cô cắn môi không dám mở miệng.
Kỷ Lăng Giang tiện tay chọn một cái gậy mát xa trung bình, quơ trước mắt cô một lát, hỏi cô: “Từng dùng chưa? Hửm? Sinh viên hư của thầy.”
Anh vén váy ngắn vốn không che được hυyệŧ, lộ ra âm khâu trắng tinh không tì vết, đi xuống dưới là tiểu nộn huyệt phấn hồng ướt dính đã không chịu nổi mà hé mở.
Anh vươn tay, sờ lên trên hoa môi đầy đặn của cô. Không nằm ngoài dự đoán, cô gái mẫn cảm nắm lấy quần áo của mình, tiểu huyệt nhanh chóng co rút lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Thật đáng yêu, giống y như tên cô, trông rất xinh đẹp tinh xảo, kiều nộn giống như đóa hoa, nở rộ mà hoàn mỹ không khuyết điểm. Nhẹ nhàng véo một cái là có thể trào ra nước, cuồn cuộn bất tận.
“Ôm chân mình.” Anh nói.
Cô gái ngẩn người, sau đó hiểu được ý của anh, đè chân mình lên cái bụng nhỏ của mình, đôi tay ôm lấy đầu gối. Cô làm như vậy, toàn bộ bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ© đều không thể che đậy, mở ra vô hạn trước mặt người đàn ông.
Đầu tiên là thầy Kỷ làm gương tốt, cúi người xuống cẩn thận nghiên cứu nhục huyệt tinh xảo của cô gái, ngón trỏ dọc theo hình dạng phần ngoài vẽ vòng, dính lên rất nhiều chất nhầy trong suốt. Anh mượn dâʍ ŧᏂủy̠ bôi trơn, chậm rãi cắm vào cái động còn nhỏ hơn ngón út.
Cô quay mặt đi, nhắm mắt lại cắn môi. Cho dù cơ thể mẫn cảm cỡ nào, cũng kiên quyết không cho mình hừ ra tiếng.
“Thật khít… Thầy đều hoài nghi em có từng bị đàn ông thao hay không.”
Khít, ướŧ áŧ, tiểu tao huyệt hẹp mút chặt lấy ngón tay anh, giống như xử nữ chưa từng giao hợp.
Kỷ Lăng Giang nhìn gương mặt đỏ bừng của cô, lông mi run run giống như con bướm nhẹ nhàng bay múa, sắc môi lại cắn tới trắng bệch, không hợp với sắc mặt.
Anh không thích dáng vẻ cô im lặng, đau khổ hay vui thích đều quá thờ ơ. Tay người đàn ông ra sức tàn nhẫn cắm hai cái, chọc nhục bích của cô hơi đau đớn, tự nhiên co giật lại. Cho dù là như thế cũng chỉ có hơi thở trở nên trầm trọng hơn, không phát ra âm thanh.
⬅ Trước Tiếp ➡