Còn có tiểu mật huyệt, hang động tham lam không nhịn được co giật, cảm thấy rất trống rỗng. Mất đi xâm lược và chiếm lĩnh của người đàn ông, vậy mà khiến cô cảm thấy thống khổ.
“Khó chịu sao? Vậy thì đúng rồi, đây là trừng phạt của thầy!” Kỷ Lăng Giang cười tà ác nói.
Cô chịu đủ loại tra tấn du͙© vọиɠ, đồng thời Kỷ Lăng Giang cũng không tốt hơn chỗ nào. Côn ŧᏂịŧ của anh cứng rắn phát đau cũng rất muốn phát tiết một chút, nhưng không thể không nhẫn nại.
Còn có đầu lưỡi chạy bằng điện đặt ở bên cạnh, Kỷ Lăng Giang cầm nó lên, anh nghĩ dịu dàng chắc chắn không thể thỏa mãn sinh viên dâʍ đãиɠ này. Anh trực tiếp mở lớn nhất, sau đó dùng sức cắm vào, theo dâʍ ɖị©ɧ trơn trượt cắm tới chỗ sâu, bắt đầu run rẩy từng cơn.
“A a a! Ừm a… Vào rồi… A… Ô… A a… Nó cử động… Ừm… Ừm a… A a…”
…
Phía trên tao huyệt còn có hạt đậu nhỏ, vươn ra khỏi lớp bao là âm đế đầy thịt, còn kiều nộn hồng nhạt, khỏi phải nói đáng yêu tới mức khiến người ta muốn yêu thương cỡ nào. Quả thực muốn cắn một miếng, đương nhiên cũng không thể buông tha.
Gậy mát xa từng sủng ái núʍ ѵú đi tới phía trên âm đế, dùng phương thức rung không ngừng kí©ɧ ŧɧí©ɧ nó run rẩy mà sung huyết cương cứng.
Cô gái vừa kêu dâʍ, vừa nắm lấy núʍ ѵú dựng thẳng của mình, cô thực sự không chịu nổi.
“Nào, sinh viên của thầy, lại trả lời thầy lần nữa, là thầy liếm tao huyệt thoải mái, hay dùng đầu lưỡi chạy bằng điện thoải mái hơn? Hửm?” Kỷ Lăng Giang cầm gậy mát xa di chuyển nói.
Trải qua kinh nghiệm giáo huấn lần trước, Lâm Khả Ngải vô cùng lý trí nói: “Thầy liếm tiểu huyệt thoải mái… Ừm… Thứ này, thứ này không thoải mái… A…”
Vốn tưởng rằng cô nói không thoải mái, người đàn ông sẽ tiếp tục dùng thứ này trừng phạt cô. Không ngờ tới cô thông minh quá bị thông minh hại, sau khi cô nói xong người đàn ông nhướng mày, kéo đầu lưỡi chạy bằng điện ra, ném vào trong ngăn kéo. Ngay cả gậy mát xa, cũng không để lại cho cô.
Còn không biết xấu hổ nói: “Thầy là thầy giáo tốt, nếu sinh viên của thầy không thoải mái, vậy quên đi.” Tóm lại nói như thế nào đều là ý của anh, anh có một trăm cách chơi cô muốn sống muốn chết.
Quá đáng ghét! Cảm giác trống rỗng trong tiểu huyệt thiếu chút nữa khiến Lâm Khả Ngải khóc ra, cả người cô rơi vào trong cảm xúc bực bội, tìиɧ ɖu͙© không được thỏa mãn khiến cô vô cùng khổ sở. Nhưng mà cô không thể làm gì được người đàn ông, chỉ có thể nằm yên mặc người ta sắp xếp.
“Ô… Ừm…”
Chương 184: Hình phạt ngọt ngào của giáo viên biếи ŧɦái 11