“Nóng! Đau! Cục cưng… Bà xã… Cục cưng nhỏ bé của anh…”
Lâm Khả Ngải bất đắc dĩ nhìn anh cởi áσ ɭóŧ của cô, bàn tay xấu xa tiến vào sờ loạn một lát.
“Vậy chúng ta về phòng, tắm xong em sẽ mát xa đầu cho anh.”
“Tắm uyên ương!”
“Được, tắm uyên ương, anh cởϊ qυầи áo của mình trước, ngoan ngoãn trở về phòng. Sau đó em giúp anh tắm rửa, mát xa cho anh, đến lúc đó anh muốn làm gì em đều đồng ý.”
Sau khi nhận được hứa hẹn của Lâm Khả Ngải, anh nhanh chóng cởi đồ của mình sạch bách, chỉ còn mỗi qυầи ɭóŧ.
Lâm Khả Ngải buồn cười, Kỷ Lăng Giang uống say đúng là ngu ngốc còn đáng yêu, không ngờ tới có ngày cô còn bắt nạt được anh, cô đều không muốn anh tỉnh táo lại.
Thành thật còn chưa được 1 phút, người đàn ông lại ôm lấy cô: “Cục cưng, để ông xã hôn một cái…”
“Rửa sạch mùi rượu trên người anh hãy hôn em, đều là mùi thối.” Lâm Khả Ngải đẩy anh ra, nhặt quần áo anh ném xuống lên.
Cô mới nhặt lên, lập tức ngây ngẩn cả người.
Trên quần tây màu đen này có ấn ký màu đỏ rất rõ ràng, còn vừa vặn không khéo khắc ở vị trí hạ bộ. Trực giác phụ nữ của Lâm Khả Ngải nói cho cô biết, nhất định là dấu son môi, dấu son môi của phụ nữ.
Chuyện này khiến Lâm Khả Ngải không thể bình tĩnh, đau lòng gì đó kiên nhẫn gì đó đều bị cô ném sạch lên chín tầng mây.
“Kỷ Lăng Giang.”
Nghe thấy tên đầy đủ của mình từ miệng Lâm Khả Ngải, men say của Kỷ Lăng Giang lập tức tỉnh rượu hơn nửa. Cô chưa từng gọi đầy đủ tên anh, trước khi yêu đương ngoan ngoãn gọi anh là anh Kỷ, sau này là ông xã, hôm nay là lần đầu tiên trong cuộc đời gọi tên đầy đủ.
Kỷ Lăng Giang đứng dậy, đầu óc choáng váng, anh đè huyệt thái dương nói: “Làm sao vậy cục cưng? Hửm? Không phải nói tắm uyên ương sao?” Anh còn đợi tắm uyên ương xong vui vẻ một đêm đấy, giống như đêm tân hôn, sướng chết anh mất.
Lâm Khả Ngải ném quần tây cho anh, chất vấn: “Vì sao trên quần anh có dấu son môi của phụ nữ?”
Son môi? Men say của Kỷ Lăng Giang xem như bị dọa tỉnh, đây là dính lên khi nào?
“Đừng nóng vội đừng nóng vội, cục cưng ngoan em nghe anh giải thích trước đã, anh phải giải thích với em.” Kỷ Lăng Giang ngồi dậy kéo tay cô nói.
“Ừm.”
Lâm Khả Ngải cắn môi, im lặng chỉnh quần áo mình trước. Đương nhiên là cô có nghe anh giải thích, cô không thích ầm ĩ giống như bà điên. Nhưng tưởng tượng ra lập tức cảm thấy trong lòng ấm ức, không tự chủ được muốn khóc, trên mặt lộ ra biểu cảm muốn khóc.