⬅ Trước Tiếp ➡
“Đừng lát nữa! Lập tức tới đi! Đến đây nhanh lên! Chậm một chút nữa em sẽ không còn được gặp anh nữa!”
Nói dọa người như vậy, Lâm Khả Ngải trợn tròn mắt, không có biện pháp đành phải nói với anh ta: “Được, em lập tức qua đó, thuê xe phi thẳng tới giải cứu anh.”
Điện thoại vừa cúp, vẻ mặt Kỷ Lăng Giang không rõ.
Anh xem di động của Trần Hằng một lát, xong việc ném điện thoại cho Trần Hằng, nói một câu: “Sau này không được tôi cho phép, cậu không thể liên lạc riêng với cô ấy.”
Sau đó anh rời khỏi văn phòng của Trần Hằng.
Trần Hằng muốn nhìn xem họ Kỷ này làm trò gì! Kết quả anh ta phát hiện. Kỷ Lăng Giang phát rồ hơn anh ta tưởng tượng nhiều.
Trong danh sách đen có thêm hai chữ Ngải Ngải to, anh cầm di động của Trần Hằng kéo số của Lâm Khả Ngải vào trong danh sách đen.
Trần Hằng châm chọc trong lòng, đúng là bệnh thần kinh, chẳng trách cô gái người ta mới tân hôn đã không để ý tới anh! Loại ham muốn chiếm hữu như vậy người nào chịu nổi! Có thể lấy được vợ đã là tổ tiên tích đức!
Nhưng mà nói đi nói lại, người đàn ông như Kỷ Lăng Giang có thể lấy được vợ, vì sao anh ta không lấy được?
Đang nghĩ tới vấn đề này, cửa phòng đẩy ra, Trần Hằng vừa định mở miệng nói Kỷ Lăng Giang cậu có yên hay không. Khi ngẩng đầu lên, căn bản không phải là Kỷ Lăng Giang, mà là Doãn Hành Tri…
Doãn Hành Tri kéo Trần Hằng: “Đi theo tôi.”
“Đi? Đi đâu? Doãn Hành Tri, có phải cậu cũng bị bệnh tâm thần hay không, mẹ kiếp!!!”
Mẹ nó! Anh ta còn muốn nhìn vở kịch đôi vợ chồng son giận dỗi nữa!

Lâm Khả Ngải vốn hẹn Ngô Viên Viên đi làm tóc, thuận tiện hỏi thăm bát quái giữa cô ấy và Eric. Kết quả Trần Hằng bảo cô cứu giúp, cô đành phải cho Ngô Viên Viên leo cây, sau này sẽ đi bồi tội.
Lâm Khả Ngải đang cần thời gian giảm xóc, chuyện chưa từng trải qua luôn yêu cầu tiêu hóa. Mấy ngày nay cô suy nghĩ rất nhiều, không thể khiến mình để ý ảnh hưởng tới tin tưởng giữa bọn họ, anh thích rõ ràng như vậy, anh thực sự không có khả năng nɠɵạı ŧìиɧ.
Tức giận đã gần tiêu đi, đã tới lúc làm dịu đi quan hệ của bọn họ.
Từ lúc cô vào công ty lập tức cảm thấy kỳ lạ, chỉ có hai bảo vệ ở cửa, một nhân viên lễ tân ở đại sảnh. Toàn bộ công ty ngoại trừ mấy người này ra thì không còn người khác, khắp nơi lộ ra không khí quỷ dị.
⬅ Trước Tiếp ➡