Ăn đến hăng say, hạ thể đối diện với bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ© của cô, qυყ đầυ và môi hυyệŧ dán sát chặt chẽ bên nhau. Anh đẩy vòng eo, biên độ không lớn lắm, chỉ thong thả khiến nó và mật huyệt của cô làm ra động tác hôn môi. Thỉnh thoảng mới cắm vào trong động mê hồn của cô một chút, hay không cẩn thận chọc tới âm đế rất nhỏ.
Cơ thể cô vì anh mà run rẩy, Kỷ Lăng Giang cảm nhận được cho nên anh càng vui sướng hơn.
“A… A… Ừm a…”
Đôi tay của Lâm Khả Ngải nâng cao quá đầu, cô bị trói chặt, cô không có cách nào giống như anh đi an ủi cơ thể anh. Hơn nữa cô cũng không thể thấy đầu anh, nhưng cô tưởng tượng ra được anh vì hưng phấn mà cơ bắp căng cứng.
Cô chỉ có thể ưỡn ngực đưa nhiều chút vào miệng anh, cái mông di chuyển phối hợp mà dùng tao huyệt cọ đại điểu của anh.
Côn ŧᏂịŧ cọ xát mật huyệt khiến hai người đều cảm nhận được kɧoáı ©ảʍ, như vậy có chút hàm súc hơn trực tiếp cắm vào nhiều. Có chút ái muội, như gần như xa chạm vào mới càng khiến người ta cảm thấy tim đập nhanh hơn.
“A… Ừm…”
Anh không chịu nổi cô gái nhỏ chủ động như thế, chỉ cần cô chủ động một chút anh sẽ không khống chế nổi cho cô càng nhiều hơn.
Dưới háng tăng tốc độ trêu chọc, vì thế tiếng thở dốc bắt đầu dồn dập hơn. Động tác âu yếm của klh cũng trở nên thô bạo hơn, lượn lờ phía trên mỗi tấc da thịt nhạy cảm của cô. Lúc nhanh lúc chậm, lúc khẩn trương lúc nhẹ nhàng, giống ngược đãi cũng giống thương tiếc.
Rất dễ dàng khiến tao huyệt của người phụ nữ ướŧ áŧ, lỗ nhỏ phía dưới róc rách chảy ra mật nước, loại cảm giác trống rỗng này bắt đầu ăn mòn tâm trí cô.
Côn ŧᏂịŧ dán sát mật huyệt của người phụ nữ cọ xát trên dưới, trên thân gậy nổi đầy gân xanh cũng dính ái dịch nhao nhão dinh dính của cô, có tác dụng bôi trơn cho công tác kế tiếp.
Lâm Khả Ngải rêи ɾỉ, đôi má khô nóng đong đưa, đôi mắt hạnh đều quyến rũ có thể tích ra nước: “Đừng cọ mà… Ừm… Cắm vào đi… A ừm… Dùng đại côn ŧᏂịŧ cắm vào đi… A…”
“Bé ngoan, nói em yêu anh… Nói em yêu ông xã nhất, sẽ lập tức thao lỏng em, khiến bảo bối của anh sướng, được không?” Kỷ Lăng Giang hôn lên đùi trắng nõn của cô nói.
Lâm Khả Ngải bị anh áp chế khắp nơi, tay còn bị trói lấy, cô có thể vui vẻ chỗ nào? Trong lòng cô hơi tức giận nên tính tùy hứng nổi lên, không chịu dựa theo yêu cầu của anh, đơn giản im lặng không nói.