Kỷ Lăng Giang không đáp lời, lập tức nhìn má lúm đồng tiền của cô. Má lúm đồng tiền của cô không có rượu, nhưng anh lại say, say trong ôn nhu hương của cô.
Cô tiếp tục cười ha ha hôn anh, mặt mày cong cong, trong xinh đẹp đều là quyến rũ. Đầu lưỡi thong thả tiến vào khoang miệng anh, vừa lên lập tức khiêu khích hàm trên nhạy cảm nhất trong khoang miệng, gặp đầu lưỡi anh thì dùng lưỡi mình quấn lấy, nhiệt tình ôm hôn anh, cơ thể dán sát chặt chẽ.
Cô vừa hôn anh vừa cởi cúc áo trên người anh, tay chui vào vuốt ve lồng ngực anh, còn phát ra từng tiếng rêи ɾỉ “ừm… ừm…”, người đàn ông nghe mà nhiệt huyết sắp sôi trào.
Ngay khi anh muốn khiến nụ hôn này trở nên sâu hơn, Lâm Khả Ngải đột nhiên rút ra, ngón tay lướt qua yết hầu của anh, cười duyên nói với anh: “Lát nữa em mặc trang phục con thỏ màu hồng phấn cho anh xem được không? Chính là bộ lộ ngực lộ tiểu huyệt, không phải là anh luôn muốn em mặc nó sao? Hôm nay có thể thỏa mãn yêu cầu của anh, khiến ông xã chơi vui vẻ…”
Đầu óc Kỷ Lăng Giang gần như nổ tung, bộ đồ con thỏ để lộ núʍ ѵú nhỏ hồng nhạt và tiểu nộn huyệt hồng nhạt, chỉ nghĩ thôi lập tức sung huyết!
“Được được! Bé ngoan mau mặc cho ông xã xem!”
Người đàn ông hôn đáp lại cô, Lâm Khả Ngải ngăn cản môi anh, nhân tiện kéo ma trảo xoa ngực xuống, lại hỏi lần nữa: “Là người anh em quan trọng hay em quan trọng?”
Lần này Kỷ Lăng Giang không hề nghĩ ngợi trả lời: “Em! Bảo bối của anh quan trọng nhất.”
“Nếu là em quan trọng, vậy anh phải thành thật trả lời câu hỏi của anh, anh trả lời xong em sẽ đi thay bộ đồ con thỏ kia.”
Anh em lấy ra bán, chiến đoàn có thể thua, đầu người cần thiết đưa, phải xem thủ đoạn quyến rũ của cô có được không, trước mắt xem ra hẳn là đủ.
“Được, em hỏi đi.” Kỷ Lăng Giang ôm hôn cô nói. Cái gì mà nghĩa khí anh em gì đó, có thể đổi lấy ích lợi mới là quan trọng nhất, anh đã gấp không đợi nổi muốn nhìn thỏ con.
Lâm Khả Ngải nghĩ một lát, cuối cùng nhớ tới nội dung Ngô Viên Viên miêu tả với cô: “Eric nói với Viên Viên anh ta từng có hai ba bạn gái, tình sử rất thuần khiết, con người cũng rất sạch sẽ.”
Cô vừa mới dứt lời Kỷ Lăng Giang bật cười, Lâm Khả Ngải nháy mắt không rõ nguyên nhân, nói: “Cười cái gì? Rốt cuộc anh ta có mấy người?”
Kỷ Lăng Giang lắc đầu: “Anh cười tên kia nói khoác ghê thật.” Anh xoa đầu cô, sau đó nói: “Bạn gái chỉ có hai ba người, nhưng thuần khiết sạch sẽ là gạt người. Bạn gái cũ của cậu ấy đều là cha mẹ cậu ấy giới thiệu cho, chính cậu ấy không chủ động hẹn hò. Ngoại trừ bạn gái, cậu ấy còn một số bạn giường.”