⬅ Trước Tiếp ➡
“A!”
Lại bị ác mộng làm cho tỉnh lại vào ban đêm.
Lâm Khả Ngải đã không còn nhỏ tính cách nhát gan chạy chân trần tới phòng ngủ khác trong nhà, váy lụa màu trắng vì cô chạy quá nhanh, dải lụa vốn quấn quanh eo cô rơi xuống hành lang.
“Cha Kỷ!” Cô kêu to nhào lên giường người đàn ông.
Người đàn ông bị đánh thức, thấy biểu cảm sợ hãi của con gái anh nhíu mày, ôm cô vào trong lòng mình nhẹ nhàng dỗ.
“Làm sao vậy bảo bối Ngải Ngải? Lại mơ thấy ác mộng sao? Mơ thấy cái gì? Chậm rãi nói với cha.”
Mấy ngày nay giấc ngủ của cô vẫn luôn không tốt, bởi vì cô từng bị vứt bỏ vô số lần, trong lòng cô có bóng ma rất sâu. Mà người đàn ông đang ôm cô hiện giờ là cha dượng của cô, anh tên là Kỷ Lăng Giang, đối với cô rất tốt, đều tốt hơn bất cứ người nào. Cô gái nhỏ lo lắng chính là, anh cũng vứt bỏ cô hay không?
Từ lần đầu tiên nhìn thấy cha dượng này, cô lập tức siêu cấp siêu cấp siêu cấp thích anh, còn có sùng bái, kính trọng.
Thực ra bị cha mẹ ruột vứt bỏ cô không đau lòng lắm, chỉ sợ hãi mà thôi. Nhưng nghĩ tới anh không cần cô nữa cô sẽ rất đau khổ! Đau khổ tới mức trái tim như vỡ vụn ra! Cho nên phải nghĩ hết biện pháp, cô cũng cần phải ở lại bên cạnh cha Kỷ của cô.
Cô gái nhỏ sợ hãi cuộn người, cô nắm lấy áo ngủ của người đàn ông, nói với anh: “Ngải Ngải mơ thấy mình bị người xấu mang đi, gọi cha Kỷ cứu mạng, nhưng cha không chịu cứu… Giấc mơ này thực đáng sợ, nếu Ngải Ngải thực sự bị người xấu mang đi, cha sẽ cứu Ngải Ngải không?”
Kỷ Lăng Giang thở dài, sờ mái tóc xoăn tự nhiên của cô, nói: “Đương nhiên là cha sẽ cứu Ngải Ngải, giấc mơ đều là giả, Ngải Ngải là bảo bối của cha, cho dù mất đi tính mạng cha cũng sẽ bảo vệ con.”
Trước đây anh đều không mặc áo đi ngủ, thích ngủ trần, gần đây vì cô nhóc này không thể không mặc quần áo, nhưng anh mặc vào có ích lợi gì! Cơ thể mềm mại của cô dán sát lại gần côn ŧᏂịŧ vẫn không nhịn được cương lên, côn ŧᏂịŧ cứng rắn thẳng tắp, xấu xa tà ác lại lan tràn trong lòng.
Nghe thấy hứa hẹn của anh cô gái nhỏ mới nở nụ cười vui vẻ, hai má lúm đồng tiền đáng yêu hiện lên, cô ôm chặt eo cha nói: “Ừm! Con tin cha sẽ bảo vệ Ngải Ngải! Nhưng vẫn hơi sợ hãi…”
“Đừng sợ đừng sợ, cha dỗ bảo bối của cha.”
Tư thế như vậy khiến hai người càng dán sát vào nhau hơn, bộ ngực no đủ của cô gái nhỏ đè lên lồng ngực của cha dượng.
⬅ Trước Tiếp ➡