Anh đã tâm tâm niệm niệm nhớ thương từ lâu, nếu không ngắm cảnh nhiều một lát sao có thể giải được du͙© vọиɠ.
Đầu lưỡi của cha dượng liếʍ ɭáρ tiểu tao huyệt của cô, cơ thể của cô gái nhỏ bày biện ra phản ứng tự nhiên nhất. Cô cong người dậy, đưa tiểu huyệt dán sát gần cha dượng, cảm giác kỳ lạ không biết không khỏe đều biến mất, thay vào đó là kɧoáı ©ảʍ tê dại.
“Cha… Thật thoải mái… Ừm a a… Tiểu tao huyệt thật sướng… Ừm a… A… A…”
Cha dượng há to miệng ngậm lấy âm đế của cô, môi lưỡi liếʍ ʍúŧ, nhưng vừa gặm vừa mút ra tiếng vang, âm thanh liếm nộn huyệt cho người phụ nữ vừa nghe chính là dâʍ ɭσạи!
“Bảo bối Ngải Ngải thật mỹ vị…”
Âm hạch để cha dượng ăn, nước trong tiểu huyệt kia chảy ra như hồng thủy, đâu giống non huyệt, có thể so được với người phụ nữ thành thục, chính là đứa bé dâʍ đãиɠ trời sinh.
Theo lỗ nhỏ ướt đẫm người đàn ông cắm ngón tay vào, mới vào nửa đốt ngón tay lập tức không cử động nổi, phía trước là tầng tầng lớp lớp thịt mềm, xoắn anh một bước khó đi. Tiểu huyệt non mềm chính là không giống bình thường! Nếu đổi thành côn ŧᏂịŧ của anh, không phải sẽ chết ở bên trong sao?
Tiểu huyệt bị căng ra, cô gái nhỏ đau xót, ngón chân đều cuộn tròn lại, yêu kiều nói: “Ừm…. Cha Kỷ… Ngải Ngải đau quá… Ô a… Cha đừng cắm Ngải Ngải…”
Người đàn ông chậm rãi đưa đẩy mấy cái, nương theo dâʍ ŧᏂủy̠ cắm vào trong, còn cọ xát tường thịt. Anh dụ dỗ: “Ngải Ngải ngoan, cha cắm nhiều lần sẽ không đau nữa, tiểu huyệt của Ngải Ngải thật khít! Đều sắp cắn đứt ngón tay của cha!”
Anh vừa dỗ vừa cắm, môi răng lưỡi thay phiên ra trận khiêu khích, xương ngón tay uốn lượn, nhẹ nhàng moi nhục bích ra nhiều nước tươi mới hơn. Không lâu sau cô gái nhỏ dần thả lỏng, kɧoáı ©ảʍ tìиɧ ɖu͙© bị cha dượng kí©ɧ ŧɧí©ɧ đến một tầng cao mới. Chân của cô mở rộng ra, để mặc cha dượng trêu đùa.
Tiểu huyệt cảm thấy thoải mái, từ phía dưới lan ra tay chân cô. Cơ thể của cô gái nhỏ mềm nhũn ngã xuống dưới người cha dượng, tay nhỏ nắm lấy ga trải giường hai bên người, cổ ưỡn cao, mông dựng thẳng, kêu to ừm ừm.
“Cha… A a a… A… A… Tiểu tao huyệt thật nhiều nướ© ŧıểυ… Ừm a a… Cha Kỷ… Liếm thật thoải mái… Ừm… A a… Ừm… A… A ừm a…”
Đầu lưỡi của người đàn ông còn linh hoạt hơn rắn, hàm răng khẽ cắn âm đế nhỏ, đầu lưỡi sẽ càn quét lượn lờ qua lại, ngón tay cắm tới chỗ sâu của người phụ nữ. Sau khi toàn bộ ngón tay cắm vào anh mới thêm ngón tay thứ hai, hai ngón tay cùng nhau rút ra cắm vào tiểu huyệt non mềm nhỏ hẹp.