“Không phải là anh đang làm việc sao?” Lâm Khả Ngải để đĩa xuống chất vấn.
Kỷ Lăng Giang tiện tay cầm một miếng trái cây, cắn một miếng, không biết xấu hổ nói những lời xấu hổ: “Đã làm xong công việc, phải thả lỏng chút, nhìn dáng vẻ dâʍ đãиɠ của bảo bối sẽ cảm thấy thoải mái cả người.”
Anh kéo Lâm Khả Ngải ngồi trên đùi anh, ôm bà xã vô cùng bình tĩnh chỉ hình ảnh trong máy tính cho cô xem. Anh còn đặc biệt phóng to chỗ giao hợp của hai người, chỉ vì để cô nhìn thấy dâʍ đãиɠ khi tiểu nhục huyệt cắn côn ŧᏂịŧ.
“Bé ngoan, em nhìn em xem, tao cỡ nào! Anh dám nói tất cả phụ nữ trên thế giới cộng lại đều không tao bằng em, đúng là xinh đẹp!” Kỷ Lăng Giang khen ngợi hôn lên mặt cô một cái.
Gương mặt Lâm Khả Ngải đỏ bừng lên, đoạt lấy con chuột trong tay anh trực tiếp xóa cắt nối biên tập của anh. Cô lại nhét dưa Hami vào miệng anh, muốn hung dữ nhưng gương mặt và giọng nói của cô thực sự không hung ác nổi, trái lại đáng yêu nói: “Lưu manh! Sau này không được chơi như vậy nữa, anh nhanh đi làm việc đi!”
“Bảo bối, công việc đã làm xong, ông xã muốn làm em.” Kỷ Lăng Giang đùa giỡn.
Đó là cắt nối biên tập số đặc biệt, anh lấy camera trong phòng làm việc lần đó, lưu toàn bộ lại cắt nối biên tập với nhau, sau này khi muốn xem thì lấy ra thưởng thức. Để cô xóa rất đau lòng, nhưng phim gốc còn ở trong tay anh, có thể “sau này” lại cắt.
Lâm Khả Ngải thực sự không biết nên làm thế nào với anh mới tốt, cô tức giận đóng phần mềm cắt nối biên tập video của anh lại, kết quả thấy… Hình nền của anh là ảnh khỏa thân của cô!
Lâm Khả Ngải thực sự muốn đập máy tính của anh, tên sắc lang này có cần mặt mũi hay không?
“Anh đúng thật là…” Lâm Khả Ngải xấu hổ giận và giận dữ vô hạn.
“Bảo bối thật đẹp, đây là bức ảnh ông xã thích nhất.” Kỷ Lăng Giang hôn mặt cô cười nói.
Đây là đạo diễn Kỷ anh tự mình chỉ đạo, bảo tay nhỏ của cô nắm lấy ngực to của mình đút tới miệng, hàm chứa núʍ ѵú của mình. Một tay khác thì tách môi hυyệŧ ra, toàn bộ hình dáng của tao huyệt đều chụp vào, biểu cảm trên mặt hưởng thụ. Có thể nói đây là ảnh chụp sắc tình còn lộ liễu nhất, ngay cả Lâm Khả Ngải đều không dám nhìn thẳng.
“Anh không thể dùng ảnh này làm ảnh nền! Lập tức đổi ảnh nền ngay!”
Kỷ Lăng Giang nhíu mày, anh là thê nô rất nghe lời, nhưng đây là phúc lợi của anh! Không thể bị tước đoạt, anh nói: “Không được, thay ảnh nền sau này tăng ca anh không có động lực, chuyện này anh không đồng ý.”