⬅ Trước Tiếp ➡
Anh tràn ngập hứng thú xem, Lâm Khả Ngải nghĩ tới hai ngày sau là sinh nhật anh. Sinh nhật của anh tương đối trùng hợp, đúng lúc trùng với ngày lễ độc thân… Nên tặng quà gì cho anh đây? Lâm Khả Ngải không muốn bị roi quất, nhưng nếu anh muốn mà nói… Cũng không phải không thể.
“Ông xã, anh muốn quà sinh nhật gì?”
Lực chú ý của Kỷ Lăng Giang đặt trên đồ lót tình thú, không nhớ kỹ sắp tới sinh nhật mình, thuận miệng nói câu lưu manh: “Ông xã muốn thao cúc huyệt của bảo bối, có thể thao không?”
Lâm Khả Ngải nghiêm túc nghĩ, gương mặt đỏ sắp nhỏ ra máu, nhẹ nhàng gật đầu, đáng tiếc Kỷ Lăng Giang không thấy được.
Nếu… Nếu anh thực sự muốn mà nói, cũng không phải không thể! Vì anh cô có thể nhịn đau.
“Bộ ren đen này đẹp, mặc trên người bé ngoan chắc chắn đủ tao.” Kỷ Lăng Giang thèm nhỏ dãi nói.
Lâm Khả Ngải liếc mắt nhìn máy tính một cái, cô không thấy bộ này đẹp chỗ nào, nhưng thực sự rất sắc tình. Nếu anh thích thì cô sẽ mặc cho anh xem, dù sao lần nào làʍ t̠ìиɦ cũng không phải không sướng.
Cô kéo cúc áo của anh, nói với anh chuyện phiền lòng mấy ngày nay: “Mỗi ngày biên tập thúc giục em viết truyện mới, nhưng mà em căn bản không có linh cảm viết… Không thể viết ra.” Đều có linh cảm viết thịt văn, cô sắp bị anh dạy hư.
Kỷ Lăng Giang nghe thấy thế, ôm lấy cô nuông chiều nói: “Không muốn viết thì không viết, muốn làm gì thì làm đó, ông xã nuôi em sợ cái gì? Học xong lại nói.”
Vừa nói chuyện học Lâm Khả Ngải càng phiền, nhíu mày nói: “Hôm nay em đến trường học gặp Mộc Đình.” Mộc Đình là bạn cùng phòng ký túc xá của cô, sau khi hẹn hò với Kỷ Lăng Giang thì cô dọn ra khỏi phòng ký túc xá.
“Người phụ nữ kia lại tìm em gây phiền phức sao?”
“Đúng vậy.”
Nghe lời cô nói ánh mắt Kỷ Lăng Giang lập tức thay đổi, vô cùng lạnh lẽo, cũng không đặt lực chú ý lên máy tính nữa. Anh cúi đầu nhìn cô, gương mặt nghiêm túc nói: “Có phải cô ta thường xuyên làm phiền em không? Có cần anh giúp em giải quyết cô ta hay không?”
Lâm Khả Ngải nhìn dáng vẻ khẩn trương của anh, đầu ngón tay vuốt phẳng lông mày anh, cười nói: “Không cần, em có thể tự mình xử lý, không phải chuyện lớn gì.”
Tuy cô được nuôi yếu ớt một chút, nhưng vẫn luôn độc lập tự chủ. Kỷ Lăng Giang hiểu cô, việc làm của cô anh ủng hộ vô điều kiện, vĩnh viễn làm chỗ dựa che chở cô, khi cô yêu cầu sẽ che mưa chắn gió giúp cô.
⬅ Trước Tiếp ➡