Kỷ Lăng Giang ước gì mình là xúc tu trong truyện, có thể có được vô số côn ŧᏂịŧ, sau đó chiếm cứ đầy cơ thể cô. Thao hết cái miệng nhỏ, tao huyệt tràn lan dâʍ ŧᏂủy̠ mất khống chế, cúc huyệt đang hầu hạ côn ŧᏂịŧ, đều thao hết tất cả, đùa giỡn cơ thể mềm mại trong lòng bàn tay.
“Ừm ừm… A a a… A… Ông xã… Không chịu nổi… Ừm… A… A a… Sắp chết… Ừm… Thao tiểu tao nô quá suиɠ sướиɠ… Ừm a… Ngải Ngải sắp vĩnh viễn… Vĩnh viễn làm tiểu tao nô… A a… Của ông xã… Ừm… Để đại côn ŧᏂịŧ thao… Ừm… A…”
Làm tiểu tao nô của anh? Rõ ràng là câu anh thần hồn điên đảo ý loạn tình mê, lúc này Kỷ Lăng Giang rất muốn chết trên người cô.
Ba ngón tay thô dài của người đàn ông cùng cắm vào tao huyệt của người phụ nữ khuấy động, bàn tay bao lấy bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ© của cô, dùng bàn tay nóng bỏng của anh và kỹ thuật điêu luyện chiếm lĩnh cô. Một tay khác thì chui vào váy cô, xoa bóp bộ ngực to còn chưa được yêu thương.
“A a… Thật… Thật sướng… Ừm a a… Ông xã thao lỏng cúc huyệt đi… Ừm… Sướng a… A a…”
Lâm Khả Ngải quay đầu hôn môi với người đàn ông, tay nhỏ âu yếm cơ bắp của anh. Sao cô không phải nguyện ý chết cùng với anh, hòa tan trong tình yêu nóng bỏng của anh.
“Ừm… Ừm a…”
Kỷ Lăng Giang đã chọc tới một điểm rất sâu, qυყ đầυ đè tới nhục bích của cúc huyệt cô, qυყ đầυ chọc thịt non cọ xát mạnh. Gần như tất cả khu vực nhạy cảm đều bị người đàn ông dùng phương thức khác nhau nắm giữ, dùng phương thức khác nhau đùa giỡn.
Cọ xát giống như bị điện giật, cơ thể mềm mại đã hoàn toàn luân hãm vào trong tình triều mê người. Cô run rẩy cô say mê, quần áo đầy mồ hôi dán sát vào người, mông thịt bị đè ép biến dạng, hυyệŧ điên cuồng phun nước, lại sắp nghênh đón một đợt cao trào.
“Ừm… A a…”
Kỷ Lăng Giang mút đầu lưỡi của cô gái nhỏ, trên tay đều là dâʍ ɖị©ɧ ngọt ngấy của cô, nhiều đến mức sắp thành biển. Khi cao trào cúc huyệt cắn côn ŧᏂịŧ của anh càng khít hơn, anh thẳng lưng, đẩy mạnh va chạm nếp uốn trong cúc huyệt, sau khi cô run rẩy hậu huyệt cắn gần như sắp bắn tinh.
“Tao nô của anh… A! Thao chết tiểu cúc huyệt của em! Sao lại sướng như vậy… Bé dâʍ toàn thân đều có thể thao! Là tiện tính nô trời sinh! Đúng là bảo bối dâʍ đãиɠ…”
Người đàn ông hưng phấn là thích vừa thao vừa mắng, nói đủ những lời dâʍ đãиɠ với cô. Mà anh càng mắng Lâm Khả Ngải cũng càng hưng phấn với anh: “Đúng vậy… A a a… Trời ạ… Giỏi quá… Ừm… A a… Ngải Ngải là tiểu tao nô… Là tiện tính nô của ông xã… Ừm a a… A a… Đặc biệt là bồn chứa tinh hầu hạ côn ŧᏂịŧ… A… Ừm a… A a…”