Tao hóa này căn bản là sẽ không bị chơi hỏng! Thấy cô dâʍ đãиɠ tao tiện như vậy Kỷ Lăng Giang không thể nhịn được nữa, đương nhiên anh cũng không muốn nhịn.
“Hôm nay sẽ thao chết em! Khiến em biết sự lợi hại của ông xã em!”
Ngay sau đó lại tiến vào trong trận tình ái vô cùng nhuần nhuyễn, hai người cứ tiếp tục lăn lộn trên giường, trời đất u ám cũng không liên quan tới bọn họ, Kỷ Lăng Giang đã sớm quên hôm nay không phải ngày nghỉ.
Anh lăn qua lộn lại tiểu tao nô tiểu mỹ nhân trong lòng, thưởng thức mỗi vị trí trên cơ thể cô, lưu lại tϊиɧ ɖϊ©h͙ nướ© ŧıểυ của mình trên da thịt tuyết trắng. Núʍ ѵú sưng to bất kham, nhìn lập tức biết vì dùng môi lưỡi mút dẫn tới.
Âm hạch cũng bị vân vê cứng như hạt đậu, bị người đàn ông trêu đùa không ít lần. Ngay cả cúc huyệt cũng sưng đỏ, tất cả nói lên cơ thể cô đang ở trạng thái hưng phấn thời gian dài, bị người đàn ông dâʍ ɭσạи thời gian dài.
Người đàn ông tận tình hưởng dụng thịnh yến của anh, những nơi có thể xâm chiếm đều bị anh chiếm lĩnh. Hai cái động dưới người cô gái nhỏ không ngừng chảy ra chất lỏng màu trắng vàng, đều không khép lại được, cả người tràn ngập hơi thở dâʍ ɭσạи thối nát…
Trung tuần tháng 12, còn sớm như vậy lại ngoài ý muốn có một trận tuyết to, có lẽ mùa đông này sẽ vô cùng lạnh lẽo.
Lâm Khả Ngải ở trong nhà Ngô Viên Viên thuê, cô được mời tới làm người mẫu, sắm vai chính là mỹ nhân ngủ. Chỉ cần cô im lặng nằm trên giường, giống như thiên sứ là được.
Cô không phải người tham ngủ, nhưng không hiểu sao gần đây rất thích ngủ. Có thể là vì ngủ đông, dính lên giường là lập tức ngủ mất, rất nhiều lần Kỷ Lăng Giang bận rộn xong công việc muốn ân ái với cô, thì phát hiện cô đã ngủ mất… Trong tay Ngô Viên Viên là bút chì, vẽ hai cái lại nghiêng đầu nhìn cô một cái, thấy cô sắp ngủ lập tức nói: “Này này này, Lâm Khả Ngải cậu đừng ngủ, chỗ của mình không phải chỗ để ngủ.”
Tiếng kêu này lập tức đánh thức Lâm Khả Ngải, Lâm Khả Ngải mơ mơ màng màng dụi mắt, mở mắt ra lập tức thấy băng vệ sinh Ngô Viên Viên để ở tủ đầu giường.
Sau đó cô nghĩ tới… Hình như đã lâu rồi cô chưa tới tháng… “Sao kinh nguyệt của mình còn chưa tới…” Lâm Khả Ngải nhíu mày lẩm bẩm một câu.
Ngô Viên Viên nghe thấy được, thuận miệng nói giỡn một câu: “Sao thế? Chiến đấu kịch liệt với ông chủ Kỷ nhà cậu quá mạnh mang thai à?”
Lâm Khả Ngải lập tức phản bác: “Không có! Bọn mình vẫn luôn dùng…”