⬅ Trước Tiếp ➡
Tính cách của cô và mẹ có chút tương tự, đều hàm súc rụt rè, da mặt mỏng, dễ dàng thẹn thùng, còn rất để ý mặt mũi. Loại chuyện mang thai cùng với con gái này, Lâm Tuyết Nhân cảm thấy vô cùng mất mặt, cho nên sau khi bà ấy biết được mình mang thai xong, thì không còn mặt mũi nói chuyện với con gái.
Lâm Khả Ngải cũng cảm thấy rất đặc biệt, nhưng mà cô không thấy mất mặt, mà nghĩ tới đứa bé của cô, sẽ có cậu hoặc dì nhỏ cùng tuổi… Bối phận này! Loạn quá!
Trong nhà có hai người phụ nữ mang thai, anh trai cô rất bận rộn còn dành thời gian tới nhìn cô một lát, thấy Kỷ Lăng Giang chiếu cố cô rất tốt mới kéo Kỷ Lăng Giang ra ngoài nói mấy câu. Lâm Khả Ngải ôm ý nghĩ nghe lén, không biết rốt cuộc bọn họ nói gì.
Sau đó cô tiến vào thời kỳ nôn nghén, không có thời gian suy nghĩ những chuyện này.
Thai phụ vốn có cảm xúc lớn, phản ứng có thai của Lâm Khả Ngải rất nghiêm trọng, còn thích khóc. Sau khi mang thai vừa nôn vừa khóc, ăn cũng không ăn vô, cả người gầy đi một vòng, gương mặt như trứng ngỗng thành mặt trái xoan, cái cằm nhọn hơn, trên mặt đều không véo ra được thịt. Chuyện này khiến Kỷ Lăng Giang đau lòng muốn chết, mỗi ngày không phải dỗ cô nín khóc thì chính là bưng bát cơm cầu xin cô ăn gì đó.
“Thực sự không muốn ăn sao? Ăn một chút cũng không à? Cục cưng, ăn một chút đi!” Kỷ Lăng Giang cau mày dò hỏi.
Thực sự khiến anh nóng lòng muốn chết, tìm kiếm cách hay chữa nôn nghén ở khắp nơi. Nhưng đối với Lâm Khả Ngải mà nói đều không dùng được, vẫn ăn vào là nôn, vừa nôn vừa khóc.
Sau khi cô mang thai trong nhà đầy thảm rất dày, chỗ nào cũng là chăn ấm, chính là vì tiện khi cô mệt mỏi nghỉ ngơi, còn hơn hoàng đế thời cổ.
Lâm Khả Ngải ở trên ghế sô pha, ôm chặt chăn bông trên người, lắc đầu với canh gà trong tay anh, nói: “Không ăn không ăn! Ngửi mùi đã khó chịu, anh nhanh mang đi đi.”
Không có biện pháp, bát canh gà kia rơi vào trong bụng Kỷ Lăng Giang. Mỗi ngày đều thay đổi canh bồi bổ cho cô, nhưng cô đều không ăn!
“Bảo bối, em như vậy sao anh có thể yên tâm rời đi?”
Lại qua mấy ngày nữa là Nguyên Đán, vào một năm mới sẽ có nhiều chuyện cần xử lý, mỗi ngày đều phải mở cuộc họp. Anh còn phải đến công ty tổng chủ trì yến tiệc cuối năm năm nay, nếu không phải cô mang thai sẽ cùng tham dự với anh, nhưng cô mang thai.
Phản ứng của cô lớn như thế, theo lý thuyết Kỷ Lăng Giang không nên ném cô ở nhà một mình. Nhưng anh là chồng đồng thời cũng là ông chủ, anh cũng nên có trách nhiệm với nhân viên của anh.
⬅ Trước Tiếp ➡