⬅ Trước Tiếp ➡
Cô cúi đầu, lông mi thật dài cụp xuống tạo ra bóng mờ, đôi mắt cô phá lệ đẹp, đẹp y như bức tranh. Mỹ nhân tinh xảo như vậy, lại đang mút côn ŧᏂịŧ dưới háng anh.
Lâm Khả Ngải có chút thở gấp, nhả ra qυყ đầυ to, nghiêng đầu dùng cái lưỡi linh hoạt liếʍ ɭáρ nhục côn nổi đầy gân xanh của anh, vừa tao vừa ngoan ngoãn nói: “Ừm… Không khó chịu… Côn ŧᏂịŧ của cha ăn ngon nhất… Ừm a…”
Cô không nên gọi xưng hô như vậy! Kỷ Lăng Giang nghe xong dâʍ tính bành trướng, ước gì có thể đè cô dưới người thao mạnh một trận, nhưng lo lắng cho cơ thể cô nên không thể không nhịn xuống.
“Bé ngoan, ăn nhiều một chút… Nào, ăn hết của cha vào! A… Thật sướng! Sắp nổ mạnh…” Tay Kỷ Lăng Giang trực tiếp vươn vào trong cổ áo của cô gái nhỏ, cái sờ này lập tức nắm lấy nhũ thịt tuyết trắng.
Lâm Khả Ngải lại ăn côn ŧᏂịŧ vào trong miệng lần nữa, cố gắng cắm sâu tận yết hầu cho người đàn ông, đầu đong đưa lên xuống nhả ra nuốt vào. Đầu lưỡi khẽ quét khe mũ ở đỉnh, tưa lưỡi cọ qua, răng môi va chạm với côn ŧᏂịŧ sẽ phát ra âm thanh “chậc chậc” không dứt.
“Ừm… Cha ừm… A…”
Chỗ mắt ngựa chảy ra tϊиɧ ɖϊ©h͙ bị đầu lưỡi của cô đảo qua, nuốt hết tϊиɧ ɖϊ©h͙ của anh chảy ra.
Cứ khẩu giao cho anh như vậy, miệng chua xót thì đi liếm hai viên tinh hoàn, một lát sau lại để côn ŧᏂịŧ anh cắm sâu tận yết hầu. Chỗ không hầu hạ tới thì có tay nhỏ của cô vuốt ve, ngón tay trắng nõn, khoang miệng đỏ tươi, phía giữa cắm một côn ŧᏂịŧ hung ác.
“Phù… A! Ừm…” Người đàn ông ngửa đầu thở dốc nặng nề, một tay xoa ngực người phụ nữ, một tay nắm lấy đầu người phụ nữ kéo gần mình, dưới háng không tự chủ được tiến hành đưa đẩy vào cái miệng nhỏ của cô.
“Con gái ngoan, tiểu tao hóa… Thật sướng! A!”
Đã lâu rồi anh không hưởng thụ cái miệng nhỏ này, hay là nói đã lâu rồi không hưởng thụ cô. Du͙© vọиɠ trên sinh lý và tâm lý đã tích lũy tới cực hạn, nhưng lý trí cũng kìm nén anh không quá thô bạo, anh muốn chiếm hữu cô chà đạp cô.
Cái miệng nhỏ của Lâm Khả Ngải bị cắm thực sự khó chịu, đẩy mạnh tới yết hầu cô sẽ khiến cô có cảm giác buồn nôn, đôi mắt hạnh đều chảy nước mắt.
“Ừm… Ừm a… A…”
“Ừm a! Ừm… Phù… Ừm!”
Kỷ Lăng Giang nâng đầu cô cắm mạnh mấy cái, qυყ đầυ đã bành trướng tới cực hạn, cuối cùng không nhịn được rút côn ŧᏂịŧ ra bắn lên mặt người phụ nữ. Số lượng tϊиɧ ɖϊ©h͙ màu trắng đục rất nhiều, phun lên khắp mặt Lâm Khả Ngải.
⬅ Trước Tiếp ➡