⬅ Trước Tiếp ➡
“Em nghĩ mà xem, đứa nhỏ này có đôi mắt của em miệng của anh, có khả năng còn có má lúm đồng tiền của em, đứa bé rất giống chúng ta. Đứa bé sẽ chậm rãi mọc dài răng, đứa bé sẽ nhào vào trong lòng em gọi mẹ, sẽ cưỡi lên cổ anh gọi cha. Khi đứa bé học đi chúng ta ở phía sau đỡ đứa bé, đợi đứa bé lớn lên, là một quá trình dài lâu mà thú vị cỡ nào.”
Có lẽ ở trong quá trình lớn dần lên không chỉ đứa bé lớn lên, còn có hai bọn họ.
Kỷ Lăng Giang ôm lấy cô, thở dài một hơi nói: “Bà xã, thực ra anh cũng sẽ sợ hãi…”
Hả? Anh cũng sẽ sợ hãi sao? Lâm Khả Ngải sửng sốt, ở trong thế giới của cô Kỷ Lăng Giang không gì không làm được, sức mạnh vô địch, cương quyết còn bá đạo. Cô luôn tin tưởng anh, cô sẽ hoài nghi mình làm không tốt, nhưng sẽ không lo lắng anh làm không tốt.
“Nhưng anh sẽ vì em mà cố gắng, em cũng vì anh mà cố gắng một lần được không?”
Khi đó Lâm Khả Ngải nghĩ tới, anh cũng là lần đầu tiên làm cha, sẽ ưu sầu giống như cô, nhưng anh nguyện ý vì cô làm tốt mọi việc.
Lâm Khả Ngải ôm chặt lấy anh nói: “Được, chúng ta cùng nhau làm.”
Kỷ Lăng Giang sờ đầu cô, cười nói: “Ngoan, sau này không được nói không sinh nữa, ăn cơm trước đã.”
“Vâng!” Lâm Khả Ngải gật đầu thật mạnh.
Như vậy xem như dỗ xong, Kỷ Lăng Giang nhẹ nhàng thở ra, may mà bé ngoan nhà anh là người phụ nữ giảng đạo lý dễ dỗ, sẽ không vô cớ gây rối phát giận, tìm được vấn đề căn bản là được.
Lâm Khả Ngải liếc đống khăn giấy lau nước mắt nước mũi trong thùng rác, thành thật mà nói, sau khi mang thai được nuôi cẩn thận, nhưng phương diện mặc quần áo trang điểm hoàn toàn lôi thôi. Mà anh thì chưa bao giờ ghét bỏ, đối xử tốt với cô y như công chúa nhỏ.
Ăn cơm xong, Lâm Khả Ngải lại ăn vạ anh để cô tùy hứng một lát, sau đó nằm trong cái ôm của anh mà ngủ. Cô hoài bánh bao xong dưỡng thành một thói quen, làm thế nào cũng phải ông xã ôm ngủ mới được.
Cô ngủ say, Kỷ Lăng Giang rút vai ra, nhìn cái bụng phồng lên của cô thở dài.
Lâm Khả Ngải ngủ không ngon lắm, lông mày nhíu chặt, bụng quá to đè tim phổi, thậm chí hơi thở khó khăn, cho dù ngủ cũng không ngủ ngon lắm.
Kỷ Lăng Giang điều chỉnh tư thế ngủ của Lâm Khả Ngải, xoa bóp gương mặt đầy thịt của cô: “Ăn no lại ngủ con heo nhỏ lười.” Sau khi anh nói xong lại cười, sủng nịnh mà nhỏ giọng nói một câu như muỗi kêu: “Thật đáng yêu…”
⬅ Trước Tiếp ➡