Cô vợ nhỏ cầu xin anh ăn vú, thật ngoan! Kỷ Lăng Giang luyến tiếc, dùng đầu lưỡi liếm nhũ thịt trắng bóng, sau đó nhẹ nhàng mút núʍ ѵú nhỏ vẫn phấn nộn. Nhũ quả đáng yêu run run, xấu hổ nở rộ với anh, biến thành cứng rắn như hòn đá.
Còn có mùi sữa, là sữa của cô, bộ ngực mềm mại đến mức khiến anh muốn vùi mặt vào.
Lâm Khả Ngải đẩy anh, nói: “Em bảo anh mút thông nó! Không bảo anh chơi…” Người đàn ông này khiến cơ thể cô tê dại, còn đang ở cữ mà dấy lên tìиɧ ɖu͙©.
Nhìn cô gái nhỏ gương mặt đỏ ửng, trong lòng Kỷ Lăng Giang thỏa mãn, há to miệng mút núʍ ѵú vào, ra sức mút hai cái lập tức thông, sữa của người phụ nữ cuồn cuộn không ngừng chảy vào miệng Kỷ Lăng Giang.
Mùi hương rất nhạt, gần như không có vị ngọt, còn có chút tanh.
Kỷ Lăng Giang không thích uống sữa bò nhất, từ trước tới nay anh luôn phản cảm với hương vị sữa, nhưng lần này ngoài ý muốn thích sữa của cô vợ nhỏ của anh. Cô cảm thấy ăn kiểu gì cũng ngon, mùi sữa kia thực sự thơm tới trong lòng anh.
Đây là phong cách của si hán! Đều yêu mọi thứ của bà xã bảo bối.
Mút vào từng ngụm, vất vả lắm mới có chút sữa đều rơi vào bụng anh!
“Ừm a… Ừm…” Lâm Khả Ngải rêи ɾỉ: “Đừng chỉ mút sạch một bên… Còn… Còn bên kia… Ừm…”
Kỷ Lăng Giang nghe lời mút bên khác vào, chỉ mút hai cái đã mút thông. Mỗi tay nắm một cái, dùng đầu lưỡi quấn lấy núʍ ѵú liều mạng liếʍ ʍúŧ.
Anh vừa ăn vừa nói: “Ừm… Bảo bối, vú ăn thật ngon… Ừm…”
Miệng người đàn ông to lực cũng mạnh, anh chỉ há miệng mút mấy cái, lập tức mút sạch sữa của cô.
Mút không ra sữa, Kỷ Lăng Giang nhả núʍ ѵú ra, liếm miệng chưa đã thèm nói: “Cục cưng, sao ngực em không còn sữa nữa? Không mút ra được.”
Anh một hơi mút sạch còn không biết xấu hổ nói! Lâm Khả Ngải tức giận trừng anh một cái nói: “Lần đầu tiên vốn có ít sữa như vậy… Đây đều là đồ ăn của bé cưng, em kêu anh mút thông… Nhưng, nhưng không bảo anh mút sạch! Anh ăn hết bé cưng ăn bằng cái gì?”
Quỷ háo sắc bị đói nghe thế không vui, lại vì tên nhóc kia? Anh vùi đầu ngậm núʍ ѵú nhỏ, nói: “Để đứa bé uống sữa bột đi! Ông xã muốn ăn, để ông xã ăn!”
Lâm Khả Ngải không còn biện pháp nào đối với anh, tên sắc lang này vừa nhìn thấy thịt là không nhả ra, cũng sợ anh đánh thức đứa bé, cô đành phải bất đắc dĩ nói: “Được… Cho anh ăn, được chưa?”
Kỷ Lăng Giang suиɠ sướиɠ, sờ tóc cô: “Bé ngoan.”