Rất ít khi đứa bé chảy nước mắt, có lẽ nước mắt của đứa bé bị mẹ khóc hết trong thời gian mang thai.
Hơn nữa càng lớn càng đẹp trai, tóc đậm, đôi mắt to tròn màu đen, làn da trắng nõn mịn màng, lông mi còn rất dài, giống cha cậu bé như đúc. Ngoại trừ không kế thừa màu mắt của cha ra, cuồng nhan sắc như Lâm Khả Ngải rất vừa lòng với diện mạo của con trai, suốt ngày ôm không biết đủ.
Trái lại người làm cha như Kỷ Lăng Giang có quá nhiều tật xấu, để anh trông chừng đứa bé sẽ biến thành hỏng bét.
“Bảo bối của mẹ, cho con một chút đáng yêu, cho con tối nay ngủ ngon, tiểu quỷ tiểu quỷ của mẹ, trêu đùa con khiến con thích thế giới này.”
Lâm Khả Ngải vỗ nhẹ lưng bé cưng hát ru đứa bé ngủ, đứa bé vui vẻ phun bong bóng, còn chưa mọc răng, nước bọt đều chảy từ khóe miệng ra. Đứa bé rất thông minh, người lớn ở đâu cậu bé sẽ nhìn theo đó, nhìn mẹ vĩnh viễn vui vẻ.
Lâm Khả Ngải lau nước bọt cho đứa bé, ôm đứa bé hôn một lát. Lại để Kỷ Lăng Giang thấy được, người đàn ông dục cầu bất mãn lạnh nhạt nói một câu: “Lớn lên thật xấu!” Khỏi phải nói giọng điệu ghét bỏ cỡ nào.
“Cha của bánh bao, có phải anh lại ăn dấm của con trai anh hay không? Kỷ dấm vương!” Lâm Khả Ngải bó tay với anh.
Kỷ Lăng Giang liếc mắt nhìn đứa bé, khinh thường nói: “Ăn dấm của đứa bé sao? Anh chỉ cảm thấy đứa bé quá xấu, làm nhục Kỷ gia anh.”
Xem thường của Lâm Khả Ngải đều bay tận trời, phàm là người gặp cha con bọn họ đều nói bọn họ giống nhau, không biết anh lấy đâu ra thành kiến lớn với diện mạo của con anh như vậy… Ghét bỏ còn nhẹ, quá đáng nhất là anh không cho cô cho đứa bé bú sữa.
Thậm chí tình nguyện dùng phương thức vòng vèo, dùng máy hút sữa ra đút cho đứa bé, cũng không chịu để đứa bé nằm trong lòng Lâm Khả Ngải uống sữa. Anh ỷ vào đứa bé còn nhỏ không hiểu chuyện lập tức bá chiếm cơ thể mẹ đứa bé, giống như tên ác ôn đoạt phụ nữ.
Có lẽ không phải là anh có chấp niệm đối với sữa mẹ của cô, mà là có chấp niệm với cơ thể cô, giống như cơ thể cô là lãnh địa của riêng anh, đây là một loại du͙© vọиɠ chiếm hữu.
Nếu Lâm Khả Ngải phản đối, sẽ bị anh nói một câu đáp lại: “Em đã nói, cho dù có đứa bé em vẫn yêu anh nhất.”
Đúng là Lâm Khả Ngải từng nói những lời này, cho đến hôm nay trong lòng cô Kỷ Lăng Giang vẫn xếp trên bánh bao, chẳng qua bánh bao còn nhỏ, phải cẩn thận một chút, cô vẫn yêu anh nhất.