⬅ Trước Tiếp ➡
Cả người cô run lẩy bẩy, tiểu huyệt không ngừng co giật lại, móng tay theo thói quen cào phần lưng người đàn ông bị thương, nhìn ra được đã vô cùng kích động, tới gần ranh giới cao trào.
Kỷ Lăng Giang ôm chặt cô vào trong lòng mình, côn ŧᏂịŧ chọc tao tâm kí©ɧ ŧɧí©ɧ biên độ lớn, rêи ɾỉ nói: “Ngoan… Ngoan… Tiểu tao hóa, chúng ta cùng nhau! Ông xã đã lâu không cùng cao trào với em… A!”
“Thao em! Tao huyệt làm quá suиɠ sướиɠ bảo bối…”
“Ừm… Ừm a a… A!”
Phụt phụt.
Lâm Khả Ngải không ngừng rêи ɾỉ, không mưu mà hợp với tiếng thao huyệt. Thao khoảng trăm cái, người đàn ông cắm mạnh một cái sau đó cả hai người cùng lên đỉnh tình ái.
Loại điên cuồng cực hạn, tư vị nước sữa hòa nhau này hai người đã lâu không trải nghiệm, giống như linh hồn đều buộc chặt vào nhau. Bọn họ ôm nhau hưởng thụ một lát dư vị sau cao trào, thở dốc còn chưa ổn định lại hôn tiếp.
Cửa sổ đều mở ra, phòng khách thông gió, sau khi bình tĩnh trở lại thì thấy hơi lạnh. Lâm Khả Ngải run rẩy một cái, co rụt vào trong lòng Kỷ Lăng Giang.
Kỷ Lăng Giang sờ mái tóc xoăn đen nhánh của cô, hôn vành tai của cô nói: “Cục cưng, có phải lạnh hay không? Chúng ta đi lên lầu đi.”
Anh nói xong thì ôm cô gái nhỏ dậy, ngay cả tư thế giao hợp cũng không đổi, côn ŧᏂịŧ còn cắm trong cơ thể cô. Được thủy huyệt ấm áp của cô liếʍ ʍúŧ, cho dù là lúc nào đều có thể hưởng thụ được đối đãi dịu dàng của cô gái nhỏ.
Lâm Khả Ngải ôm lấy người đàn ông, cô lớn lên nhỏ xinh, trực tiếp rúc vào trong lòng anh. Anh vì cô che mưa chắn gió, tay chân quấn quanh người anh, nhũ thịt mềm mại dán sát người anh.
“Ừm a… Ông xã…”
Mỗi khi anh đi một bước Lâm Khả Ngải sẽ không nhịn được rêи ɾỉ, khi bước lên lầu càng sâu, côn ŧᏂịŧ của anh mềm xuống không quá khác khi chưa mềm. Tư thế này còn cắm sâu, cứ luôn cắm đến tao tâm nhạy cảm của cô, cọ tiểu huyệt của cô lại ngứa lên, dâʍ ŧᏂủy̠ chảy một đường.
Cô yêu kiều mềm mại, anh cương nghị có lực, ở phương diện làʍ t̠ìиɦ cũng vô cùng xứng đôi.
“Bé ngoan, a… Bảo tiểu tao huyệt của em đừng cắn được không? Ông xã sắp bị động tiêu hồn của em mút chết…” Sao người đàn ông không rêи ɾỉ, hãm sâu vào trong cơ thể cô không bò ra được.
Kỷ Lăng Giang nâng mông cô, có thể cảm nhận được mị thịt mút lấy anh, lỗ nhỏ tham lam ăn khỏi phải nói vui sướng cỡ nào, mút hồn anh sắp bay ra. Cái gọi là mất hồn thực cốt có lẽ chính là như vậy, sẽ khiến anh không nhịn được phát cuồng thao, sẽ khiến anh mất đi lý trí, côn ŧᏂịŧ lại cương cứng lần nữa!
⬅ Trước Tiếp ➡