Tay Kỷ Lăng Giang lượn lờ trên làn da trong trắng lộ hồng của cô, âu yếm hôn môi, đầu ngón tay mơn trớn hai mảnh môi hυyệŧ đầy đặn, không chịu cắm vào tao huyệt đói khát, cũng không trêu đùa âm hạch của cô. Anh không ngừng trêu chọc ơ thể vô cùng thành thật của cô, muốn cô đạt tới mục đích anh suy nghĩ.
Lâm Khả Ngải hoàn toàn không chịu nổi, không rảnh lo bánh bao nhỏ ở bên cạnh, hai chữ xấu hổ này hoàn toàn biến mất. Cô nắm lấy côn ŧᏂịŧ của người đàn ông cắm vào tiểu huyệt, mông đón lấy, không có liêm sỉ kêu rên: “Cha… Ừm… A… Muốn cha Kỷ thao tao huyệt của con gái… A a… Tiểu tao huyệt quá ngứa… Cha tốt… Ừm… Dùng đại côn ŧᏂịŧ thao lỏng con gái đi… A…”
Làm trò trước mặt con trai thao “con gái”, chuyện này khiến Kỷ Lăng Giang nhiệt huyết kích động. Anh khiêng hai chân của Lâm Khả Ngải lên vai, cái eo đẩy mạnh, bên trong tiểu huyệt còn tϊиɧ ɖϊ©h͙ anh từng bắn, theo tϊиɧ ɖϊ©h͙ và dâʍ ŧᏂủy̠ bôi trơn phụt một tiếng thao tới tao tâm, ái dịch đầy đủ khiến thao vô cùng dễ dàng!
“Con gái ngoan… Ừm… Đúng là tao huyệt! Cha vừa thao bảo bối của cha, sướng hay không? Dâʍ phụ! Nói cho cha nghe có thoải mái hay không!”
Lòng bàn tay anh có kén, nắm lấy bộ ngực to của người phụ nữ niết xoa, côn ŧᏂịŧ nguyên cây cắm vào rút ra, cắm vào rút ra một trận lại thao sâu chút, cọ xát đáy hυyệt̠ của tiểu tao hóa thao xuyên.
Con mẹ nó đủ sướng! Đều sinh con cho anh tao huyệt còn nộn như vậy! Thao thế nào đều khiến Kỷ Lăng Giang sướng tới mức đỉnh đầu tê dại.
“A a a… Ừm… Cha… Ách a a… A a… Sắp, sắp hôn mê… Ừm a… Tiểu tao huyệt sắp hỏng… Ngải Ngải… Ừm a… A a… A… Thích đại côn ŧᏂịŧ của cha… A… Thô… Đều nhét đầy… Thật sướng… A a… Cha… A…” Sợi tóc của cô gái nhỏ dính đầy trên gương mặt ửng hồng, rõ ràng là tình ý dạt dào, lại dâʍ đãиɠ như bị người đàn ông rót xuân dược, kêu dâʍ.
“Tiểu dâʍ phụ nằm thẳng ngực đều to như thế! Chẳng trách sữa uống ngon như vậy! Vừa trắng vừa kiều nộn, thích hợp khiến cha sướng! Tao huyệt của con gái thao sướng quá, a! Cha muốn thao sưng tao huyệt…” Anh vừa mắng vừa thở gấp nói.
Cắm tới tận sâu tao huyệt, lặp lại động tác ra ra vào vào, côn ŧᏂịŧ thô to bành trướng không ngừng cọ xát nhục bích. Độ ấm dâng lên khiến xung quanh vô cùng nóng bỏng, tìиɧ ɖu͙© giữa bọn họ cũng càng ngày càng đẩy lên cao.
Gương mặt ngây thơ đáng yêu của Lâm Khả Ngải trở nên mị nhãn như tơ, uyển chuyển than nhẹ dưới người anh, là yêu tinh phong tình vạn chủng câu hồn nhϊếp phách.