⬅ Trước Tiếp ➡
Làm xong nhưng chưa tỉnh táo lắm, cô gái nhỏ xấu hổ và giận dữ đạp chân anh: “Anh không được nói chuyện với em! Hôm nay anh thật quá đáng! Sau này không được nói những lời như vậy trước mặt bánh bao! Đáng ghét…”
“Được, không nói thì không nói, ôm bé cưng của anh đi tắm được chưa? Ngoan, tắm xong ông xã lại thu dọn.” Người đàn ông nhẹ nhàng dỗ dành.
Vật nhỏ này mềm như bông, từ trước tới nay đều không có nhiều lực, còn làm nũng với anh, một lời không hợp là khóc thút thít. Nhưng anh thích tính cách lười biếng nũng nịu này của cô, người đàn ông yêu sâu đậm bảo anh làm gì anh đều vui.
Kỷ Lăng Giang ôm cô gái nhỏ đến phòng tắm, định cạo sạch lông ở tiểu huyệt cho cô, sau đó vừa cạo vừa đùa giỡn, rửa sạch xong thì thao. Anh vui vẻ nghĩ tới bữa tiệc lớn, hoàn toàn không muốn quản con trai đáng thương nằm trên giường… Bánh bao nhỏ, thảm quá!
Lâm Khả Ngải ở trong phòng bếp làm bữa sáng.
Dựa theo yêu cầu tà ác của Kỷ Lăng Giang, chỉ được mặc tạp dề, phía dưới là ngọc thể trần trụi, không được mặc quần áo, càng không được mặc nội ý. Núʍ ѵú nhô lên phía dưới tạp dề đều có thể thấy được, mông càng trơn bóng.
Người phụ nữ dùng tư thế gợi cảm như vậy nấu cơm cho anh, thỏa mãn trên tâm lý của người đàn ông, cũng tiện cho anh muốn làm gì thì làm.
Kỷ Lăng Giang đứng ở phía sau cô, nói là giúp cô nấu ăn, kết quả vẫn luôn “ra tay” với cô!
Tạp dề này không che được gì, anh từ phần lưng vòng tới phía trước xoa ngực, bàn tay nâng bộ ngực to của cô, giống như áσ ɭóŧ xoa niết một lát. Anh còn tập kích phía dưới trống rỗng của cô, trước khi ăn bữa sáng ăn đậu hũ của cô trước.
Cho dù Lâm Khả Ngải tránh né thế nào đều không tránh được ma trảo của người đàn ông, tay của anh đã cắm vào trong tiểu huyệt của cô, ở bên trong quấy nghiêng trời lệch đất, khiến chân cô phát run… Gương mặt của cô vợ nhỏ nhà anh ăn ngon như trái táo, phấn nộn tràn ngập cảm giác có thịt. Gương mặt thì hàm chứa xuân tình, cơ thể kiều mị, nói chuyện cũng nhỏ nhẹ, đáng yêu còn quyến rũ trêu chọc người đàn ông. Côn ŧᏂịŧ ở dưới đũng quần đã cứng rắn, bàn tay lại không nhịn được cắm mạnh hai cái.
“A!” Lâm Khả Ngải bị anh cắm la lên một tiếng: “Ông xã… Ừm…”
Cô càng mềm nhũn anh càng cứng, Kỷ Lăng Giang cúi đầu cọ gương mặt cô, cười nói: “Ngoan, ông xã ở đây.”
Lâm Khả Ngải rêи ɾỉ, mềm như bông tức giận trừng anh một cái, nói: “Ừm a… Được rồi… Đừng, đừng náo loạn nữa… A… Ăn bữa sáng trước… Ừm… Bưng đĩa đi…”
⬅ Trước Tiếp ➡