Kỷ Lăng Giang cắn lên cái cổ nhỏ mảnh gầy yếu của người phụ nữ, giống như nhẹ chạm vào sẽ bị gãy. Anh mút da thịt của cô, nói: “Vốn chính là dâʍ phụ, vì sao còn ra vẻ làm trinh tiết liệt nữ?”
“Rất thích bị làm đúng không? Nếu không sao tao như thế, còn cố ý để qυầи ɭóŧ trong văn phòng tôi. Bắt đầu từ khi đó anh quyết định thỏa mãn em, khiến em làm kỹ nữ của riêng mình anh. Ồ không… Em vốn dĩ chính là kỹ nữ, là tao hóa bán huyệt trời sinh!”
Sau khi anh nói xong lại hôn xuống, khi môi rời khỏi da đều phát ra tiếng “chụt”, để lại dấu ấn dâu tây trên người cô. Từ cổ đến xương quai xanh tinh xảo, lại đến cự nhũ nhô cao, hình dạng đào mật thoạt nhìn mọng nước cỡ nào. Anh khẽ cắn lên bộ ngực trông mọng nước, thở dài: “Quả nhiên, chỗ này có vị ngon nhất… Chậc chậc…”
Anh bắt đầu mút sữa tươi bên trong, mút từng ngụm nuốt vào trong bụng.
Lâm Khả Ngải không chịu nổi thở dốc, muốn đẩy anh ra nhưng lại ôm chặt lấy đầu anh, nhỏ giọng khóc nức nở: “Tôi không có… Không có quyến rũ anh… Ừm… Những chuyện anh nói tôi đều không làm… A… Nhẹ chút… Nhẹ chút…”
Đương nhiên là Kỷ Lăng Giang nói linh tinh, những lời anh nói không có chút logic. Nhưng anh muốn thao cô là thật, cố ý nói một số chuyện linh tinh hủy đi tự tôn lăng nhục cô.
Từ lần đầu tiên anh nhìn thấy cô, anh đã cảm thấy cô tràn ngập ánh mặt trời, cho dù làm loại chuyện phản bội cũng thuần khiết như thế, anh thích cô cỡ nào! Nhưng anh ở địa ngục, anh muốn có được cô thì nhất định phải kéo cô xuống nước, sau đó mới có thể làm bẩn cô, khiến cô chỉ có thể ở bên cạnh anh.
“Em chính là kỹ nữ dâʍ đãиɠ người nào cũng có thể làm chồng! Dâʍ phụ lộ tiện huyệt quyến rũ đàn ông! Sao thế? Cảm thấy anh không thể thỏa mãn em, muốn nhân viên nam cả tòa nhà này đều tới thao tao huyệt của em sao?” Ông chủ Kỷ bóp mạnh ngực thư ký nhỏ hung ác nói.
“Ừm… Không… Ừm a… Đừng mà… Đừng như vậy… A… A…”
Cô không chịu mở chân lộ huyệt, Kỷ Lăng Giang nắm lấy chân cô cưỡng chế tách ra, đè lên trên bàn làm việc, da thịt thủy nộn cứ như đồ ăn bày ra trước mặt cô. Chỗ riêng tư của cô được mảnh vải che khuất, quần chữ đinh kia là quần màu tím nhạt, nhưng màu sắc phía giữa nó đã thay đổi, bởi vì bị dâʍ ŧᏂủy̠ của cô làm cho ướt nhẹp.
Qυầи ɭóŧ kia là hai dây thừng nhỏ buộc lại, đều không cần người đàn ông kéo ra đã tự mình mở, không có một chút tác dụng bảo hộ.