⬅ Trước Tiếp ➡
Đặt cô làm việc bên cạnh là chuyện tuyệt diệu cỡ nào, nhưng cũng là quyết định sai lầm, bởi vì anh căn bản không có cách nào tập trung vào công việc. Anh không tập trung được vào công việc, thể xác và tinh thần giao cho người phụ nữ này, rất có khả năng sẽ hại chết người phụ nữ của anh.
“Ừm a… A a… Tiểu huyệt thật thoải mái… Ông chủ… Ông chủ Kỷ… Ừm… A… Em… Hình như em… Sắp tới… A…”
Ông chủ Kỷ nhướng mày, trước khi cô đạt cao trào thì rút ngón tay ra, đặt vào trong miệng nhấm nháp ái dịch của cô, cao giọng nói: “Muốn sao? Muốn thì ngồi lên, tự mình cưỡi đại côn ŧᏂịŧ của anh, để anh xem em dâʍ đãиɠ cỡ nào.”
Từ trước tới nay anh luôn bá đạo, xấu xa không theo lẽ thường, thư ký nhỏ bị anh chỉnh trống rỗng không thôi. Tiểu tao huyệt tham ăn đã khi đóng khi mở, cả người nửa vời không xuống dốc được.
Trong khoảng thời gian này được dạy dỗ khiến cô trở nên rất hiểu chuyện, hay là nói đã nhận rõ hiện thực.
Cô từ bàn làm việc bò đến người ông chủ Kỷ, giống như kỹ nữ chuyên nghiệp trêu chọc người đàn ông. Cô dâng đôi môi đỏ mọng cho anh, hôn người đàn ông, tay chui vào dưới háng anh âu yếm, dọc theo hình dạng côn ŧᏂịŧ vuốt ve xoa nắn.
“Ông chủ Kỷ…” Thư ký nhỏ cười tít mắt, má lúm đồng tiền hiện ra, cắn lên yết hầu của người đàn ông một cái. Anh phát ra tiếng kêu rên suиɠ sướиɠ còn kìm nén, rõ ràng là thoải mái.
Cô lấy côn ŧᏂịŧ thô dài trong quần ra, nó giống như cự long dữ tợn đáng sợ, tràn ngập gân xanh nổi lên. Côn ŧᏂịŧ có màu đỏ tím, qυყ đầυ có chút chất lỏng chất đục, sưng to còn vô cùng cứng rắn, giống vũ khí sắc bén như sắt.
Nắm côn ŧᏂịŧ kia, cô tách môi hυyệŧ ra để từng tấc tao huyệt nuốt lấy côn ŧᏂịŧ vào trong cơ thể, thịt mềm non mịn đều bị căng ra, qυყ đầυ đẩy nhục huyệt bên trong đánh bại từng hàng rào. Côn ŧᏂịŧ kinh người càn quấy va chạm trong cơ thể cô, cắm tràn ngập đường đi.
“Ừm… Tao huyệt của thư ký nhỏ thật thoải mái! Nhanh di chuyển đi thư kỹ kỹ nữ của anh, để anh hưởng thụ cơ thể của em.”
Nghe thấy thế Lâm Khả Ngải nghe lời di chuyển, vòng eo một tay có thể ôm hết lắc lư quyến rũ động lòng người, cái mông đầy đặn mượt mà lắc lư theo. Tiểu nộn huyệt mềm xốp co dãn bao lấy đại côn ŧᏂịŧ của anh nuốt vào nhả ra, tiếng nước lưu động và tiếng phụ nữ thở dốc đan chéo vào nhau.
“A ừm… Ừm… A a…”
Cách tất chân màu đen Kỷ Lăng Giang vỗ lên mông thư ký nhỏ một cái, lông mày đậm không giận tự uy, đôi mắt xanh thẳm nhìn chằm chằm gương mặt nũng nịu của cô.
⬅ Trước Tiếp ➡