Trong phòng họp có bàn gỗ thật dài, đủ che giấu người phụ nữ dáng người nhỏ xinh này. Cô vểnh mông cao lên, bộ ngực to lắc lư ra sóng nhũ, nghe lời khuất nhục, sắm vai cɧó ©áϊ mà anh nói, bò vào phía dưới bàn họp.
Kỷ Lăng Giang ngồi xuống vị trí của mình, vừa vặn có thể che khuất cơ thể của thư ký nhỏ, cũng che giấu nửa người dưới dơ bẩn xấu xa của mình. Từ bên ngoài nhìn vào không có gì, anh vẫn là ông chủ cấm dục tự hạn chế, mặc âu phục giày da áo mũ chỉnh tề, những thứ lộ ra bên ngoài vẫn ngăn nắp như cũ.
Côn ŧᏂịŧ nhất trụ kình thiên thẳng tắp chọc ở trước mắt, thư ký nhỏ biết rất rõ mình phải làm gì. Cô nắm lấy côn ŧᏂịŧ kia, côn ŧᏂịŧ thô to đến mức tay cô sắp không nắm được, phía trên còn dính đầy dâʍ ŧᏂủy̠ và tϊиɧ ɖϊ©h͙ người đàn ông bắn ra.
“Ừm…”
Cô há cái miệng nhỏ, khoang miệng hồng nhuận bao lấy côn ŧᏂịŧ, hơi thở giống đực của người đàn ông lập tức hun cô khó chịu. Thư ký nhỏ cố gắng há to miệng, nuốt lấy nửa căn côn ŧᏂịŧ thô dài đáng sợ của anh. Thứ kia quá thô to, đã căng miệng cô tràn đầy.
Dư lại phần rễ không thể nuốt vào cô dùng tay nắm chặt, cái đầu nhẹ nhàng lắc lư nuốt nhả côn ŧᏂịŧ thô to, theo tiết tấu khẩu giao thay anh trấn an côn ŧᏂịŧ.
Ông chủ Kỷ phát ra tiếng gầm nhẹ, kỹ nữ này ngay cả miệng cũng tao như vậy!
“Đồ đê tiện! Liếm côn ŧᏂịŧ cho đàn ông sướng vậy sao? Ăn vang như vậy! Có phải cɧó ©áϊ nhỏ rất thích đại côn ŧᏂịŧ, tao huyệt ăn xong thì đến cái miệng ăn, ừm… Muốn uống sữa bò của ông chủ không? Cái miệng nhỏ này thật thoải mái!”
Anh không khống chế được chủ động rút ra cắm vào, mỗi một cái không mạnh không nhẹ chọc cái miệng nhỏ của Lâm Khả Ngải, chọc tới cổ họng cô, ép cô làm nuốt sâu tận yết hầu. Cái miệng của cô há to không thể khép lại, nước bọt từ khóe miệng chảy xuống sàn nhà, cảnh tượng dâʍ mị này không có người thấy, nhưng có thể nghe được âm thanh mút chậc chậc không dứt.
Thư ký nhỏ căn bản không nói nên lời trả lời những lời dâʍ đãиɠ của ông chủ, cái miệng nhỏ bị chặn tràn đầy, chỉ có tiếng vang “chậc chậc” vang lên trong phòng họp.
Tiếng bước chân truyền từ ngoài cửa vào, Kỷ Lăng Giang dừng di chuyển, nhìn thư ký nhỏ nước mắt lưng tròng nhả ra nuốt vào côn ŧᏂịŧ một lát. Đối với việc cô rất ngoan ngoãn ông chủ vô cùng vui vẻ, nói: “Lập tức có người tới, trăm ngàn lần đừng phát ra âm thanh, biết không kỹ nữ nhỏ của anh?”
10 giờ 20 phút, cửa phòng họp được đẩy ra, nhân viên cấp cao lục tục tiến vào tham dự cuộc họp, từng người chào hỏi lãnh đạo của bọn họ: “Ông chủ Kỷ!”