Lâm Khả Ngải suýt nữa bị anh làm cho hồn phi phách tán, càng tích càng nhiều kɧoáı ©ảʍ và giống như có ý tiểu ra khiến cơ thể cô căng cứng, xúc cảm muốn khóc không khóc muốn kêu không kêu được không thể phát tiết ra. Cuối cùng chỉ căng cứng mấy phút, còn là một đòn trí mạng đến từ ông xã, phun ra chất lỏng trong suốt bắn lên bụng Kỷ Lăng Giang.
Trong lúc mê mang cô cảm nhận được tinh hoa của người đàn ông bắn lên vách tường đáy hυyệt̠, lại nghe anh nhẹ giọng nói bên tai: “Cục cưng phun ra… Giỏi quá, lại bị ông xã làm cho phun ra.”
“A… Phun ra…”
Không thấy gương mặt quen thuộc của ông xã khiến Lâm Khả Ngải thực sự không được tự nhiên, muốn lật người lại, nhưng bị người đàn ông khóa chặt: “Ngoan… Ông xã ở đây, cho dù là trước mặt hay phía sau ông xã đều ở đây, sẽ bảo vệ cục cưng nhà ta.”
Giọng nói cưng chiều khiến Lâm Khả Ngải an tâm hơn.
Cảm xúc ổn định không có nghĩa là ổn định được du͙© vọиɠ, một lát sau Lâm Khả Ngải lập tức xao động trêu chọc người đàn ông: “A… Ừm a… Lại ngứa… Ông xã… A a… Tiểu dâʍ phụ ngứa… Ừm… Ông xã mau tới thao… A a…”
“Ô… Cứu em… Ừm a a… Ông xã… A… Muốn được ông xã cắm tao hυyệŧ… A a… Muốn vẫn luôn cắm… Ừm… A a… Dùng đại côn ŧᏂịŧ thao chết tiểu tao phụ… Ừm a… A… Như vậy sẽ không ngứa… Ô ô ô… A a…”
“Ngoan… Ông xã lập tức giúp tiểu dâʍ phụ ngắn ngứa.” Người đàn ông hôn lên đỉnh đầu cô bắt đầu cắm vào rút ra.
Đối mặt với dáng vẻ quyến rũ của cô gái nhỏ, trái tim của Kỷ Lăng Giang đập nhanh hơn. Xem ra tác dụng của thuốc vừa mới bắt đầu, e rằng ngày mai cục cưng của anh sẽ phải chịu khổ.
Tối nay Kỷ Lăng Giang như cô mong muốn, bắn đầy bụng nhỏ của cô, bụng nhô lên giống y như mang thai, cho dù là ai nhìn thấy đều biết cô gái nhỏ này là trang tinh nô của anh. Kỷ Lăng Giang cũng được như ý nguyện đặt côn ŧᏂịŧ trong tiểu tao huyệt cô chặn tϊиɧ ɖϊ©h͙ cả đêm, mãi đến hửng đông, cuối cùng tiểu huyệt nhỏ hẹp đều không thể khép lại được.
Khi Kỷ Lăng Giang bôi thuốc mỡ cho công chúa nhỏ ngủ say của anh xong, thì rửa mặt chải đầu đẩy cửa phòng ra. Chỉ thấy mẹ anh đang ngồi trên ghế sô pha, tay cầm hạt dưa không biết lấy được từ đâu ra thảnh thơi cắn.
Hôm qua vì bà ấy, hai bọn họ lăn lộn cả đêm. Mà mẹ của anh, vậy mà đang nhàn nhã cắn hạt dưa!