Người đàn ông đẩy ngã cô, ôn hương nhuyễn ngọc bị anh đè nặng ở trên thảm, anh cúi đầu hôn môi, mắt cô, sau đó tới mũi miệng, dịu dàng lại điên cuồng. Đương nhiên là bàn tay cũng không nhàn rỗi, đang dạo chơi trên hai chân đi tất lưới màu đen của cô.
“Chú Kỷ… Đừng nóng vội… Đều là của chú…” Lâm Khả Ngải nằm dưới người anh, cảm nhận lòng bàn tay thô ráp của anh vuốt ve phần bên trong đùi cô, hoa cốc mơ hồ xuất hiện ẩm ướt.
Xoẹt một tiếng, chiếc áo thành vải rách trong tay anh, người đàn ông ném sang một bên nắm lấy áσ ɭóŧ. Mãi đến khi kéo hỏng áσ ɭóŧ màu đỏ hiện ra bộ ngực trắng nõn đẫy đà của thiếu nữ, người đàn ông mới bằng lòng buông tay.
Trong trắng nõn có chút ửng hồng, bộ ngực của thiếu nữ thoáng lắc lư tạo nên sóng nhũ dập dành, suýt nữa khiến anh chảy máu mũi. Khịt mũi, Kỷ Lăng Giang há miệng ngậm lấy núʍ ѵú hồng nhạt và quầng vú, vì không để bên kia chịu vắng vẻ, người đàn ông cố ý phân ra một tay an ủi nhũ thịt mềm mại.
“Ừm… Ngực cục cưng thật mềm, vừa nhìn là biết cô nhóc dâʍ đãиɠ! Chú thích muốn chết.” Kỷ Lăng Giang liếʍ ʍúŧ núʍ ѵú phát ra âm thanh chậc chậc.
Lâm Khả Ngải ngửa đầu thở dốc, mỗi một đường cong duyên dáng được vẽ ra độ cong rất đẹp, lòng bàn tay chứa vết chai xoa lên điểm mẫn cảm của cô, hai bên đều bị hơi thở nam tính vây quanh, khiến cô không thể không run rẩy. Một lát sau hai viên anh đào bị đùa giỡn cứng rắn như đá, Kỷ Lăng Giang dùng răng khẽ cắn, động tác nhu hòa giống như đối đãi với trân bảo.
Đôi mắt của thiếu nữ phủ kín tìиɧ ɖu͙©, không kìm lòng nổi ôm lấy cổ người đàn ông, nâng cao bộ ngực cho anh liếʍ ʍúŧ.
Lâm Khả Ngải nâng đùi phải lên quấn lấy eo thon của người đàn ông, vặn vẹo cái mông khiến bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ© cọ xát đại điểu cứng rắn, tê dại len lỏi khắp nơi khiến cô không thể miêu tả. Hoa huyệt phun ra chất lỏng, chảy nhỏ giọt lên trên thảm. Qυầи ɭóŧ vốn trong suốt đã mỏng như cánh ve, dán sát ở cửa huyệt.
Kỷ Lăng Giang vùi đầu trước nhũ thịt, đùa trái đùa phải khiến núʍ ѵú không ngừng nở rộ, cười khẽ: “Lần đó cục cưng tự an ủi trong phòng tắm, chú đều nghe thấy được, kêu tao còn to hơn tiếng nước, bé dâʍ đãиɠ lại kêu mấy tiếng, chú thích nghe.”
Người đàn ông dã man xé rách che đậy cuối cùng có cũng được mà không có cũng chẳng sao của cô gái nhỏ, ngón tay thô dài tách môi hυyệŧ đâm vào, ấn lên hạt đậu nhỏ nho nhỏ mà nhô lên. Người đàn ông nắm lấy nó ngón cái xoay tròn đè ép, vật nhỏ đáng yêu không ngừng giật giật.