Lại nói về tài cán cùng với gia đình, còn trẻ tuổi đã khiến xí nghiệp hồi sinh, trong vòng 10 năm trở thành top 3 nhân vật nổi tiếng ở thành phố A, gia nghiệp lớn có năng lực, không tính nói chuyện, nhưng mỗi câu đều nói điểm mấu chốt, khí tràng vững vàng ổn định. Đối với Louise thì Lâm Tuyết Nhân thấy là một trưởng bối tốt bụng còn nhiệt tình, nghe nói bà ấy thích du lịch vòng quanh trái đất, không quá quản chuyện của con trai, con gái cũng nói mẹ chồng vô cùng dịu dàng. Nếu nói mẹ vợ nhìn con rể càng nhìn càng vừa vòng, những lời này đặt lên người Lâm Tuyết Nhân và Kỷ Lăng Giang thực sự không sai.
Ông cụ Lâm là khi mọi người ăn xong bữa tối nghe Lâm Tuyết Nhân giảng nghệ thuật cắm hoa mới trở về.
Lâm Cự Phong đã hơn 70 tuổi, nhưng xương cốt vẫn rất cứng rắn, không khom lưng không còng lưng, đôi mắt sắc bén hơn chim ưng, tư thế đi đường tinh thần xán lạn. Nếu không phải vì đầu đầy tóc bạc, bằng không thoạt nhìn không khác 50 tuổi.
Lâm Khả Ngải đi qua đỡ ông ta, miệng lải nhải: “Ông ngoại! Ông nói ông xem, đã có tuổi còn bận rộn tới lúc này mới trở về! Ông đã ăn chưa? Có mệt hay không? Hay là cháu xoa bóp vai cho ông nhé?”
“Nhóc con đã về rồi à, ông ngoại đã ăn, không mệt chút nào.” Ông cụ Lâm sờ đầu cháu gái, hiền từ nói.
Kỷ Lăng Giang tiến lên chào: “Ông ngoại.”
Lâm Cự Phong không để ý tới anh, Kỷ Lăng Giang cũng không giận, anh biết đàn ông Lâm gia đều không thích anh. Nhưng mà không sao, Lâm Tuyết Nhân cảm thấy hài lòng về anh, chỉ cần Lâm gia chịu gả Ngải Ngải cho anh là được.
Lâm Khả Ngải dẫn Lâm Cự Phong ngồi xuống ghế sô pha, giới thiệu với ông ta: “Ông ngoại, đây là mẹ chồng của cháu, Louise.”
Ông cụ gật đầu, tươi cười đầy mặt nói: “Chào thông gia, mau ngồi mau ngồi.”
Mọi người trong phòng bắt đầu bàn bạc chuyện hôn lên.
Đợi đến khi bàn bạc xong, anh trai của Lâm Khả Ngải là Lâm Kính cũng đã trở về, phía sau anh ta còn có một cô gái.
Cô gái tên là Cố Kiều, Cố gia và Lâm gia bọn họ có giao tình rất tốt, Cố Kiều thường xuyên tới nhà bọn họ ở. Ngoại trừ Lâm Khả Ngải ra, Cố Kiều cũng là người ông ngoại sủng ái nhất, cô ấy là thiếu nữ thiên tài võ học, lấy được vô số quán quân võ thuật.
Năm đó Lâm Khả Ngải là cô nhóc hay khóc, luôn có bé trai thích kéo bím tóc của cô, Cố Kiều biết xong vô cùng đẹp trai xoay chân đá bé trai kia ngã lăn trên đất. Có thể nói cô ấy còn che chở cô hơn cả anh trai, Cố Kiều cũng thành “nam thần” của Lâm Khả Ngải.