⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng bức ảnh của Cố Kiều thì làm thế nào cũng không chịu cho người ta, còn suýt vì ảnh chụp mà đánh nhau. Lâm Kính không muốn để ý tới anh, em rể này là thê nô, còn dám ngồi bên cạnh anh ta, lát nữa sẽ khiến anh hối hận.
Hai người đàn ông này vốn là anh em tốt, nhưng từ khi Kỷ Lăng Giang và Lâm Khả Ngải ở bên nhau xong, quan hệ giữa Lâm Kính và anh như trở nên kém hơn, Lâm Khả Ngải vì chuyện này mà rất đau đầu.
Cố Kiều không nói một lời vào phòng mình, nhanh chóng khóa cửa, sợ nửa đêm có người lẻn vào phòng cô ấy.
Lâm Khả Ngải nhìn biểu cảm của anh trai không được tốt, kéo ông xã đi lên lầu, còn chưa vào phòng đã bị Lâm Kính ngăn cản. Lâm Kính chỉ phòng bên cạnh phòng em gái: “Kỷ Lăng Giang, phòng của cậu ở bên này, hai người tách ra ngủ.”
“Em và Ngải Ngải xem như vợ chồng, bảo bọn em tách ra chỉ sợ không hợp đạo lý?”
Kỷ Lăng Giang nhíu mày, anh rể là con chim non, cũng sẽ không đơn thuần cho rằng vợ chồng bọn họ yêu đương tới nay đều đắp chăn bông nói chuyện phiếm?
“Đây là mệnh lệnh của ông ngoại, tôi chỉ là người chấp hành mà thôi.” Lâm Kính bày ra vẻ mặt không liên quan tới tôi, nếu tôi không thể ngủ chung với người phụ nữ âu yếm, dựa vào cái gì để cậu ngủ với em gái tôi? Chán ghét hơi thở tình yêu.
Sắc mặt Kỷ Lăng Giang lập tức âm trầm, ông cụ có ý gì? Nhưng mà chỉ khó chịu thôi, cháu ngoại luôn ở bên cạnh mình bị một người đàn ông xa lạ bắt cóc như vậy, tuy điều kiện của cháu rể không tệ, nhưng vẫn khiến ông cụ không vui. Ông cụ giống như trẻ con, muốn quấy rối mà thôi.
….
Vì phòng ngừa anh trai và ông xã một lời không hợp là đánh nhau, Lâm Khả Ngải vội vàng đầu hàng một mình trở về phòng.
Lâm Khả Ngải nằm trên cái giường nhỏ của cô nhắm mắt lại, lăn qua lộn lại mãi không ngủ được. Đã quen mỗi đêm được chồng mình ôm ngủ, quen mỗi đêm có côn ŧᏂịŧ thô to của chồng mình cắm vào tiểu huyệt, buổi tối không có anh, không làm chuyện gì, cả người cô sẽ không dễ chịu.
Khi Lâm Khả Ngải buồn bức, thì nghe khóa cửa vang lên một lát. Cô mở mắt ra, quả nhiên là Kỷ Lăng Giang tiến vào, cô chạy nhanh tới: “Ông xã ông xã… Em rất nhớ anh, không có anh ôm em, em không ngủ được.”
Từ sau khi yêu đương, hai người nhanh chóng ở chung, anh ra trường sẽ cố gắng mang theo cô, có thể nói là chưa từng tách ra. Rõ ràng lúc này ở cùng một chỗ, nhưng phải tách ra ngủ, sao Lâm Khả Ngải có thể tiếp nhận.
⬅ Trước Tiếp ➡