May mắn không để ông ấy thực hiện được, thực sự cho ông ấy sau này bà ấy làm người thế nào? Sao ngẩng đầu lên được trước mặt con gái?
Ngay sau đó Chúc Thương Vân áy náy nói: “Rất xin lỗi Nhân Nhân…”
Kế tiếp không còn âm thanh, Lâm Khả Ngải im lặng xoay người, cô không thể tiếp tục ở lại nghe. Mẹ từ chối chú Chúc, mà cô chỉ cần xác định mẹ sẽ không gặp nguy hiểm là đủ, nhỡ đâu lát nữa mở cửa nhìn thấy cô, vậy phải làm sao bây giờ?
…
Lâm Khả Ngải một đường chạy như bay về nhà, không lâu sau Lâm Tuyết Nhân cũng đã trở về, các phương diện đều bình thường, hẳn là không bị bắt nạt.
Cô cất giấu chuyện này trong lòng, cơm tối cũng không ăn. Lâm Khả Ngải trở lại phòng tắm rửa một cái, sau đó nằm trên giường gọi điện cho Kỷ Lăng Giang.
Không có tập tục con rể ở nhà mẹ đẻ, ngày hôm qua là vì chiêu đãi Louise, hôm nay bọn họ đã về Kỷ gia. Kỷ Lăng Giang cũng bảo cô đi cùng với anh, nhưng Lâm Khả Ngải nghĩ sắp gả chồng, muốn ở bên ông ngoại và mẹ nhiều một chút, nên không đồng ý với anh, khiến hiện giờ hai người phải ở riêng.
Bên kia nghe máy.
“Ông xã, anh còn đang ở công ty sao?”
Kỷ Lăng Giang nói: “Không, anh đã về, sao vậy cục cưng, có phải không có ông xã ôm ngủ thì không ngủ được hay không?”
“Không phải không ngủ được, là như thế này, em nói với anh, hôm nay em gặp được…” Lâm Khả Ngải chậm rãi nói chuyện chứng kiến hôm nay cho Kỷ Lăng Giang, anh là người đàn ông của cô, không có chuyện gì không thể nói với anh.
Kỷ Lăng Giang nghe xong trầm ngâm một lát hỏi: “Vậy cục cưng vui không? Hay là không tiếp nhận?”
Lâm Khả Ngải lắc đầu: “Đều không có, nếu có người yêu thương mẹ em sẽ rất vui vẻ, em lo lắng chú Chúc có tương xứng với mẹ hay không, em sợ mẹ lại đau lòng.”
Tuy Lâm Tuyết Nhân từ chối Chúc Thương Vân, nhưng Lâm Khả Ngải cảm thấy giữa bọn họ chắc chắn không đơn giản như vậy.
Hồi ức về chuyện của Chúc Thương Vân, Lâm Khả Ngải chưa từng giao tiếp nhiều với ông ấy, nhưng ấn tượng đối với ông ấy không tệ lắm. Ông ấy là nhân viên trong tiệm của mẹ cô, làm việc ba năm, đối với mình và anh trai đều khá tốt, ngày lễ tết còn tặng quà bọn họ. Bây giờ xem ra… Có chút ý lấy lòng.
Hơn nữa cô cảm thấy ngoại hình của chú Chúc không tương xứng với mẹ. Chú Chúc cao lớn thô kệch, người đàn ông trung niên nhưng hình thể cường tráng, cũng không đẹp trai, chỉ là một người đàn ông vạm vỡ thô kệch, lôi thôi lếch thếch. Khi đứng chung một chỗ với mẹ, mẹ có vẻ quá yếu ớt, cô sợ mẹ cô bị bắt nạt.