Quản lý Hoàng cung kính mở cửa xe.
Thủy Miểu Miểu nhìn trợ lý Thẩm Mặc Thần ngồi ở vị trí điều khiển, Thẩm Mặc Thần ngồi ở phía sau, trong tay cầm một phần tư liệu, ngón tay thon dài ưu nhã lật xem.
Anh thấy cô tới, nhẹ nhàng liếc một chút, hất cằm nhìn sang chỗ bên cạnh anh, rồi đặt mắt trên tư liệu.
Thủy Miểu Miểu chịu đựng tính tình, lên xe.
Quản lý Hoàng đóng cửa xe, chạy tới một chiếc xe khác.
Thủy Miểu Miểu nhìn về phía Thẩm Mặc Thần.
Anh buông thõng đôi mắt, lông mi thật dài như là cách quạt, dưới mí mắt, lưu lại một cái bóng.
Tường hòa yên tĩnh, tự phụ lại xa cách, mơ hồ có loại không khí người lạ đừng vào, để cho người ta không dám quấy rầy.
Thủy Miểu Miểu tức giận anh xem cô như làm động vật nhỏ chơi đùa, còn có thể bình tĩnh như vậy.
Trong mắt của cô hiện lên tia sáng kỳ lạ.
Đưa tay.
Cướp đi tài liệu trong tay anh.
Thả ở sau lưng của mình.
"Sao anh ăn cơm cũng kéo tôi theo?" Thủy Miểu Miểu hỏi.
Thẩm Mặc Thần liếc mắt nhìn cô, ánh mắt sâu u, trầm tĩnh lại có lực áp bách, nói ra: "Đưa tôi."
Người ta sợ Thẩm Mặc Thần, là bởi vì anh là sinh vật sinh tồn đỉnh cao trong tự nhiên, giống với voi.
Lão hổ, sư tử, đều kiêng kị anh.
Cô là chuỗi thức ăn đê non, chuột nhỏ, ngược lại không sợ.
Thủy Miểu Miểu hất cằm lên, nhíu mày, khí thế mười phần trả lời: "Không đưa."
Thẩm Mặc Thần xoay người, tay phải chống bên cạnh cô, thân thể cường tráng ở trước người cô, tay trái đi đoạt tư liệu sau lưng cô .
Thủy Miểu Miểu một lòng nghĩ đừng cho anh cầm được, nhanh chóng giơ tư liệu lên, cắn môi dưới, khiêu khích nhíu mày.
Thẩm Mặc Thần câu lên nụ cười tà mị, trong đôi mắt hiện lên ánh sáng vui vẻ.
Anh cảm thấy cô như vậy thật đáng yêu, sinh động, như là Tinh Linh nghịch ngợm trong rừng, tuy trong mắt là xa cách khiêu khích, thế nhưng, lại tồn tại sống sờ sờ.
Đột nhiên, thân thể của anh ép chặt lấy thân thể của cô, hai tay đè chặt cánh tay cô, không cho cô động đậy.
Thủy Miểu Miểu vặn vẹo uốn éo bả vai, chẳng những không có tránh ra khỏi.
Ngược lại bời vì bộ ngực cách anh quá gần, cô có thể cảm giác được đôi thỏ của mình ma sát qua ngực anh.
Mềm mại của cô đụng vào kiên cố của anh.
Như có hai dòng điện truyền qua hai chỗ mẫn cảm của cô.
Phía sau lưng Thủy Miểu Miểu cứng ngắc, mặt đỏ bừng.
Chọc giận đại giới
Sau đó tiềm thức cô, muốn cách anh xa một chút, sau lưng đè lại cánh tay anh.
Thẩm Mặc Thần cũng cảm thấy cô mềm mại, dòng điện truyền tới xương cụt, có cỗ nhiệt lượng xuất phát từ lồng ngực, chảy vào bụng, thời gian dần trôi thân thể nhanh chóng rơi vào trạng thái thức tỉnh.
Anh nhìn chằm chằm lông mi cô run rẩy, trong mắt tràn ngập ảo tưởng, từ từ, ánh mắt chuyển qua môi cô, giọng nói bời vì một loại khát vọng cuồng loạn nào đó mà trở nên khàn khàn, hỏi: "Cố ý? Cô khẳng định muốn trên xe."
Thủy Miểu Miểu nhíu mày, nghe hiểu được anh chưa hề nói đầy đủ mà nói là chỉ trên xe, nước mắt lóe ra, dịu dàng láp lánh, ảo não phản bác nói: "Không phải cố ý."
Ánh mắt Thẩm Mặc Thần sáng rực nhìn cô, trầm giọng ra lệnh: "Đưa tư liệu cho tôi."
Thủy Miểu Miểu cảm thấy cứ đưa tư liệu cho hắnanh thật không có cốt khí.
Thế nhưng, anh dựa vào cô quá gần, để cho lòng cô khẩn trương nhảy tăng tốc, giống như có loại nguy hiểm ở gần.
Được rồi.
Không có cốt khí dù sao cũng hơn việc gặp nguy hiểm.
Thủy Miểu Miểu đang muốn đưa tư liệu cho anh.
Thẩm Mặc Thần đột nhiên nâng cằm của cô, cúi người hôn lên bờ môi cô.
Hung mãnh, ướt át như thế.
Thủy Miểu Miểu không nghĩ tới anh sẽ làm như vậy, mở to mắt, mắt hạnh lóe ra, tay nắm chặt tư liệu. .
Anh ngay lúc cô hoảng hốt, lưỡi đỏ dọc theo môi cô, hình thành phác hoạ, từ từ vươn vào trong miệng cô.