Quản lý Hoàng càng nhanh một bước, cầm rượu vang đỏ đi tới.
Quản lý Hoàng là khách hàng của cô, cô để khách hàng rót rượu, không đảm đương nổi.
Thủy Miểu Miểu vội vàng đứng dậy.
Quản lý Hoàng ái muội liếc Thủy Miểu Miểu một chút, một bên rót rượu đỏ, một bên phát triển văn hóa bàn rượu, nói ra: "Tình cảm sâu, một chút buồn bực, tình cảm cạn, liếm một cái. Liền thấy thành ý của Thủy tiểu thư."
Cô có thể nói, chỉ bằng tình cảm của cô và Thẩm Mặc Thần, liếm một cái đều dư thừa không?
Lúc Thủy Miểu Miểu ngồi xuống, cố ý kéo cái ghế cách Thẩm Mặc Thần hơi xa một chút.
Quản lý Hoàng lại cong lưng, đi tới trước mặt Thẩm Mặc Thần, cung kính cười, thận trọng nói ra: "Thẩm Tổng, tôi rót cho anh thêm một chút?"
Thẩm Mặc Thần giương lên khóe miệng.
Quản lý Hoàng đổ một chút cho Thẩm Mặc Thần, rồi trở về vị trí của mình.
Thủy Miểu Miểu nghĩ đến, ly rượu này, kính là xong.
Cô bưng ly rượu lên, biểu lộ có chút xấu hổ, bứt lên nụ cười tiêu chuẩn bình thường làm việc, nói ra: "Thẩm Tổng, ly này tôi mời anh, hi vọng sự nghiệp của anh có thể nâng cao một bước."
Thẩm Mặc Thần liếc cô một chút, nhàn hạ dựa vào ghế, nhẹ nhàng đung đưa ly rượu đỏ.
Cô sờ đâu vậy?
Tính toán
Thủy Miểu Miểu chuẩn bị tự mình kêu khó chịu.
"Thủy tiểu thư, cô mời rượu như thế thì không có gì hay, uống chén rượu giao bôi đi. Tuấn nam mỹ nữ uống chén rượu giao bôi, nhìn là cảnh đẹp ý vui." Quản lý Hoàng vội vàng ồn ào nói.
Mặt Thủy Miểu Miểu phiếm hồng, gượng cười cự tuyệt nói: "Cái này không tốt lắm đâu."
"Không nghĩ tới Thủy tiểu thư bị bạn trai quản nghiêm. Bây giờ không có anh ta, không cần nể mặt mũi như vậy." Quản lý Hoàng có ý riêng nói.
"Đúng đấy, mặt mũi Thủy tiểu thư rất lớn, tôi cần nghiên cứu thảo luận với Lý tổng các cô một chút" Sắc mặt người đầu trọc không tốt lắm nói.
Lời này, rất có ý cảnh cáo.
Nếu báo Lý tổng, cô thật sự xong đời.
Thủy Miểu Miểu bất đắc dĩ.
Kính liền kính đi, dù sao, không mất một miếng thịt.
"Này..." Thủy Miểu Miểu lúng túng chuyển hướng sang Thẩm Mặc Thần, giơ ly rượu lên, nói ra: "Tôi kính Thẩm Tổng."
Ánh mắt sâu u của Thẩm Mặc Thần quét lấy vẻ cô không cam tâm tình nguyện, cánh tay vòng qua cánh tay cô.
Hai người dựa vào rất gần.
Cô có thể cảm giác được lực cánh tay anh, nhiệt độ, cách quần áo truyền đến da thịt của cô.
Cô cũng có thể cảm giác được rõ ràng anhmang theo hơi rượu vang đỏ phả vào mặt cô.
Chỉ là, trong ánh mắt của anh, có thâm thúy cô nhìn không hiểu.
Thủy Miểu Miểu không dám nhìn anh, cắm đầu uống rượu.
Đột nhiên, cánh tay của anh kéo về phía anh một chút.
Thủy Miểu Miểu bất ngờ, rượu vang đỏ quá đầy, không uống được, ngược lại đổ ra.
Cô theo phản xạ đẩy ra, né tránh rượu đổ vào.
Ly rượu đỏ trên tay bị nghiêng, toàn bộ đổ về phía Thẩm Mặc Thần.
Thủy Miểu Miểu nhìn thấy rượu vang đỏ đổ vào quần tây của anh, banh mắt hạnh, trong đầu hiện lên một ý niệm: Cô lại xui xẻo.
"Thật xin lỗi, không phải tôi cố ý." Thủy Miểu Miểu nói, vội vàng để ly rượu xuống, lấy khăn giấy lau cho anh.
Với diện tích rượu bị đổ, cô lau càng ngày càng tới gần giữa chân anh.
Cảm giác được, tay có chút xúc cảm, ánh mắt rơi vào chỗ rắn chắc của anh.
Xoát một cái, mặt đỏ bừng, lỗ tai đều đỏ.
Thủy Miểu Miểu thu tay cũng không kịp, bị ngón tay thon dài của anh nắm chặt.
"Cô sờ đâu vậy?" Thẩm Mặc Thần khóa cô lại hỏi.
Thủy Miểu Miểu ngẩng đầu, bời vì quá bối rối, miệng đắng lưỡi khô, liếm môi một cái, nhìn thấy trong mắt của anh chiếu ra sắc đỏ bừng của mình, hắng giọng một cái, khẽ nói: "Không phải cố ý."
"Hai lần không phải cố ý?" Thẩm Mặc Thần khiêu mi, đôi mắt càng đen như mực.
"Tôi giúp anh giặt còn không được sao?" Thủy Miểu Miểu kiềm chế giọng trả lời.