Chương 10
Thạch Cơ cầm lấy phân thân của Thương Vương Thụ vuốt ve như bảo bối, lúc nặng lúc nhẹ đưa y dục tiên dục tử khoái cảm ào ạt đánh úp lấy.
Thương Vương Thụ mở ra đôi mắt giăng đầy sương mù nhìn hắn " A... Ngươi... Ư... Là... Là Thạch Cơ "
Thạch Cơ híp mắt nghe được đáp án liền hài lòng, vui vẻ thưởng y một nụ hôn nóng.
" Hài tử ngoan, đoán đúng liền có thưởng cho ngươi nha "
Triền miên giao hoan lúc này mới chính thức bắt đầụ
...
Thạch Cơ ôn nhu vén ra sau mang tai vài sợi tóc rũ ra trước trán của Thương Vương Thụ, tiếp đó lại đắm chìm ngắm nhìn y ngủ say trên cánh tay của hắn không một chút phòng bị.
Tiểu gia hoả này của hắn như một con nhím xù lông đe doạ kẻ thù, bất luận ngươi có gần gũi y thế nào thì y vẫn luôn mang tầng tầng phòng bị với ngươi.
Nhưng hắn chính là cam tâm ôm một con nhím trong ngực như thế này, dù bản thân máu chảy đầy người vẫn không muốn buông tay y ra.
Dù cho y luôn coi hắn không khác gì gậy th t phát tiết, hắn vẫn chưa bao giờ giận quá y bao giờ thậm chí còn sủng nịnh dung túng y làm xằng làm bậy.
Sờ ở ngực trái quả tim đang không ngừng đập loạn, hắn tự hỏi đây là cảm giác khi yêu của nhân loại sao?
Thạch Cơ cười khúc khích hệt như hài tử mới tìm được thứ gì mới lạ, chớp chớp mắt đưa một ngón tay vuốt nhẹ lên sóng mũi cao cao của người nọ bật cười rồi lại quay sang rầu rĩ rầm rì.
" Ngươi nói xem ta nên làm gì với ngươi đây? "
Thương Vương Thụ nằm ngoan một lúc bất chợt đá đi tấm chăn dày đáp ngang hông, y tay chân quơ loạn trong không khí đấu đá lung tung.
Có lẽ là đang gặp ác mộng nên y nhíu chặt mài, Thạch Cơ kéo hắn lại vào lòng mình khoá thật chặt.
Hắn cố nhớ lại mấy động tác của các phụ mẫu khi dỗ con gặp ác mộng, bắt chước vỗ nhẹ sau lưng y đều đều nhẹ nhàn dỗ dành.
" Ngoan, không sao hết, có ta ở đây rồi Tử Thụ ngoan... "
Thương Vương Thụ vốn đang cau mài sau khi hắn lời này tự nhiên khôi phục về dáng vẻ ngoan ngoãn ban đầụ
Thấy môi mỏng y còn mấp máy nói gì đó, Thạch Cơ tò mò ghé tai lại gần nghe thử.
" Thạch Cơ "
" Hửm? "
" Vương bát đản "
"... "
Nét mặt bây giờ của Thạch Cơ không khác bị táo bón là bao, nếu Thái Ất Chân Nhân có mặt ở đây nhất định sẽ không khách khí cười vào mặt sư đệ lão cho xem.
============================================================
Thương Vương Thụ tỉnh lại trên một chiếc thuyền, bao bọc xung quanh y là tiếng nước chảy " róc rách ", nếu như ngửi kĩ một chút có lẽ không khó để nhận ra đó là mùi vị của rượu ủ lâu năm.
Đây không phải Tửu Trì hắn xây sao? Y giật mình ngồi dậy cố tìm kiếm Nhục Lâm còn lại, như dự đoán rất nhanh đã nhìn thấy được nó.
Quả nhiên y đã quay lại đời trước làm một hôn quân người người phỉ nhổ.
" Bệ hạ, ngài sớm tỉnh a "
Tà mị tuyến âm ở thật gần bên tai y cất lên, nhẹ nhàng lại mang chút câu nhân tựa như vuốt của miêu nhỏ cào nhẹ lòng người ngứa ngấy không thôi.