⬅ Trước Tiếp ➡

Huyền y nam nhân đó một thân nhiễm đầy huyết sắc suy yếu dần trong ngực y, hắn mỉm cười nói
" Bệ hạ, thần thích người thật lâụ.. Thật lâu rồi... "
Sau đó còn báo đen ấy nằm bất động chẳng buồn chạy nhảy nữa, trung thần đều đã bị y xua đuổi, đến cuối cùng người ái y cũng chịu không được đi trước một bước.
Thương Vương Thụ lần đầu tiên cười thật lòng đối với hắn, trong lòng âm thầm hạ xuống quyết tâm.
Đời trước phụ ngươi một chân tâm, đời này ta bồi lại ngươi là được. Ngươi kết cục sẽ không như đời trước, sẽ không.
" Ân, thật lâu rồi không thấy khanh. Quốc Sư có thể hay không đến chỗ ta nhìn rõ một chút "
Thương Vương Thụ cười ôn nhu, ý cười dào dạt ở đáy mắt. Thân ảnh người đối diện đều được y thu gọn vào trong tầm mắt.
Y trái tim đập " thình thịch " liên hồi, ẩn nhẫn chờ đợi người kia sa vào lưới.
" Thần tuân chỉ " Thân Công Báo khom lưng chấp tay hành chỉ với y, hắn lúc này từng bước một đi tới chỗ Thương Vương Thụ.
Cho tới khi đứng gần sát mép bàn, hắn bất ngờ bị người ôn nhuận như ngọc kia thình lình duỗi tay ra tóm lấy cổ áo kéo về trước. Môi áp môi với bệ hạ hắn luôn ngày đêm một lòng tôn kính, một cỗ cảm xúc không tên không biết tự khi nào len lỏi nảy mầm.
Thật thoải mái.
Thân Công Báo lén mở mắt ra nhìn trộm bệ hạ của hắn, y thế nhưng vẫn luôn mở mắt nhìn y không rời.
Mâu quang của y sáng hơn bao giờ hết, hắn đánh bạo to gan đưa tay áp trụ gáy của Thương Vương Thụ, dùng đầu lưỡi từng chút một cạy mở hàm răng của y.
Thương Vương Thụ ban đầu ngạc nhiên song rất nhanh liền nhiệt tình đáp lại, hùa theo hắn triền miên hôn sâụ
Hô...
Thân Công Báo luyến tiếc rời đi đôi môi ướt át kia, hắn chống tay ở trên bàn cười khẽ nhìn người bị hôn đến mơ mơ hồ hồ. Thương Vương Thụ hai má đỏ ửng, đôi mắt mông lung không chớp lấy nhìn chằm chằm vào hắn.
Y không biết hiện tại bản thân mê hoặc người đến thế nào.
Cổ áo lệch sang một bên để ra cái cổ trắng ngần trước mặt Thân Công Báo. Thương Vương Thụ hô hấp dần ổn định, duỗi tay ra chạm nhẹ lên một bên má của hắn.
" Ái khanh, ngươi cũng thật to gan " Giọng nói y hỉ nộ không rõ, đáng giận nhất thanh âm kia trầm bỏng như câu hồn người đến thần hồn điên đảo " bất quá trẫm cho qua tội, mau bế ta lên bàn "
Thương Vương Thụ thật giang tay chờ hắn, Thân Công Báo bất đắc dĩ ôm y đặt lên bàn, cổ áo lại một lần nữa bất hạnh bị túm lấy.
Hắn cảm thấy có một cỗ nhiệt khí từ bên dưới, yết hầu khô khốc trượt lên trượt xuống, đưa tay ra ngăn trở bàn tay đang làm loạn trên người đốt lên lửa.
" Bệ hạ, ngài yêu cầu làm gì sao? "
Thương Vương Thụ cười tà mị rút tay về vẽ loạn một vòng lên ngực hắn câu dẫn chầm chậm nhả ra hai chữ.
" Thao trẫm "
Thân Công Báo "... "
============================================================
" Ngô ái khanh chậm một chút.. ngô... Ah "
Thư phòng một mảnh hỗn độn, trên bàn đồ vật bị quét rơi xuống đất. Nam tử dáng người cao gầy, nội y lỏng lẽo không che giấu hết cảnh xuân bên dưới.
Y chống hai tay trên bàn, phía sau bị người đưa đẩy mãnh liệt.


⬅ Trước Tiếp ➡