⬅ Trước Tiếp ➡
"Anh không sao chứ? Có cần bôi thuốc không?" Vừa rồi, người máy lợi hại kia đánh vào trên người Tông Kế Trạch, độ mạnh không nhỏ.
"Cậu nghĩ tôi giống cậu sao, phát dục chậm?" Bất kể là giọng điệu hay ánh mắt Tông Kế Trạch đều tràn ngập sự châm chọc.
Lục Đinh Ninh:
Người này, thật sự không thể nói chuyện đàng hoàng.
Khó trách có vẻ ngoài cùng bối cảnh gia đình xuất sắc mà đến nay vẫn còn độc thân!
"Hiện tại đến lấy bài kiểm tra kia điền từ đi. Lát nữa tôi sẽ kiểm tra..."
Nói xong, Tông Kế Trạch về trước máy tính, ngón tay lại linh hoạt nhảy múa trên bàn phím.
Anh bề bộn nhiều việc, lúc nói chuyện cũng không thèm ngẩng đầu nhìn Lục Đinh Ninh.
Đang trong giai đoạn chuẩn bị đưa sản phẩm ra thị trường cho nên anh bận thế nào, Lục Đinh Ninh cũng hiểu.
Cho nên cô không trách Tông Kế Trạch, mà lấy bài kiểm tra ngồi trên ghế sofa cách Tông Kế Trạch một khoảng khá xa, cầm lấy bút bắt đầu viết câu trả lời. Cả quá trình, cô không nói gì, sợ quấy rầy đến Tông Kế Trạch.
Cứ như vậy, một người ngồi ở trước máy tính gõ bàn phím, một người ngồi ở trên ghế sofa nghiêng đầu làm đề. Bầu không khí giữa hai người hài hòa đến quỷ dị.
Đến quản gia là chú Bân lúc tiến vào thấy cảnh này cũng ngẩn người...
Nhưng ông đã chăm sóc Tông Kế Trạch hai mươi mấy năm, dẫu sau cũng hiểu tính tình anh. Chú Bân đặt hoa quả và bánh kẹo trước mặt hai người sau đó yên lặng rời đi.
Trước sau không hề có sự khác biệt, những bài thơ cổ ngôn này vẫn cứ như tiếng sao Hỏa với Lục Đinh Ninh, cô có xem cũng xem không hiểu, càng không cần phải nói đến điền đáp án.
Cho nên, sau cùng cô chọn thừa dịp Tông Kế Trạch bận không thể đếm xỉa tới cô mà lặng lẽ dùng di động lên Baidu tra.
Liên tiếp điền xong mấy câu hỏi, di động Lục Đinh Ninh rung lên. Là tin nhắn từ wechat.
Lục Đinh Ninh lặng lẽ ngẩng đầu, thấy Tông Kế Trạch còn đang bận tối mày tối mặt, cũng không nói gì cô, cô lặng lẽ mở wechat ra coi.
Tin nhắn này đến từ người bạn duy nhất trên wechat của Lục Đinh Ninh hiện tại, Nguyễn Tích Nguyên.
Nguyễn: 【 Cậu chủ Lục, cậu ở đâu? Có một phần bảng giá, cần cậu xem qua! 】
…………..
1: Đình xa tọa ái phong lâm vãn, tòng thử quân vương bất tảo triêu*
 *Nguyên gốc:               Đình xa toạ ái phong lâm vãn,
                              Sương diệp hồng ư nhị nguyệt hoa. -trích: Đi Đường Núi-Đỗ Mục

                                     Xuân tiêu khổ đoản nhật cao khởi
                                     Tòng thử quân vương bất tảo triều -trích: Trường Hận Ca- Bạch Cư Dị
Đúng vậy, vừa rồi lúc Lục Đinh Ninh đến đây là bắt taxi đến. Hiện tại, cô còn chưa nói cho Nguyễn Tích Nguyên và Lục Quốc Hoa biết Tông Kế Trạch trở thành thầy dạy kèm tại nhà của cô.
Cũng không phải cô không muốn nói, mà sự tình có tính chất khá nghiêm trọng.
Cho nên, suy xét mãi Lục Đinh Ninh vẫn không trực tiếp nói với Nguyễn Tích Nguyên mình đang ở nhà Tông Kế Trạch.
Dylan Ninh: 【 Chỉ một bảng biểu thôi mà, anh xem hộ tôi là được. 】
Kết quả, Nguyễn Tích Nguyên bên kia không vừa ý, vẫn gửi đến icon chọc cười.
Nguyễn: 【 Đối phương không muốn nói chuyện với cậu nên mới ném cho cậu một cái bảng biểu! 】
Lục Đinh Ninh còn chưa kịp cười vì icon của Nguyễn Tích Nguyên thì đã nhận được tin nhắn thứ hai của anh ta.
Nguyễn: 【 văn kiện 】.
Lục Đinh Ninh mở ra xem, mới phát hiện Nguyễn Tích Nguyên thật sự gửi bảng biểu cho mình.
Nhưng không đợi Lục Đinh Ninh xem xong số liệu bên trên, một bóng đen đã bao phủ phía sau cô.
Chờ Lục Đinh Ninh ngẩng đầu mới phát hiện chẳng biết Tông Kế Trạch đã đứng sau lưng cô từ lúc nào, tầm mắt đang rơi vào trên di động của cô...
"Đang nghịch cái gì?" Giọng nói Tông Kế Trạch trầm thấp lại mê người. Gương mặt góc cạnh tinh mỹ gần ngay gang tấc, có thể dễ dàng câu mất hồn phách người ta.
"Không nghịch gì cả. Trợ lý của tôi gửi văn kiện đến bảo tôi xem qua." Lục Đinh Ninh thản nhiên cho Tông Kế Trạch xem, trên thực tế lúc này cô đang khẩn trương muốn chết.
Điện thoại là chiếc cô mang từ nước F đến. Trong đó ngoài wechat được cài đặt tiếng Trung thì còn lại đều là ứng dụng và định vị nước F.
Nếu Tông Kế Trạch lấy nó xem, có lẽ thân phận của cô sẽ...
Cũng may, cô càng bình tĩnh, Tông Kế Trạch càng không mấy để tâm.
Nhìn lướt qua giao diện di động cùng cuộc trò chuyện, Tông Kế Trạch bỗng nhiên lấy điện thoại của mình đưa cho Lục Đinh Ninh.
"Hả?" Lục Đinh Ninh nhìn chiếc điện thoại Trác Nặc màu đen đưa tới trước mặt, có chút khó hiểu nhìn Tông Kế Trạch.
Nhìn khuôn mặt Lục Đinh Ninh ở khoảng cách gần, Tông Kế Trạch phát hiện da cô trắng đến phát sáng, long lanh mê người.
Lại thêm đường nét tinh xảo tuyệt luân cùng độ cong khóe môi khiến cho Lục Đinh Ninh giống như ánh mặt trời dần ngả về tây, đẹp đến nao lòng người...
Tông Kế Trạch duyệt người vô số, lúc này cũng hoảng hốt về vẻ đẹp của cô.
"Thêm vào, có cần thì liên lạc!" Chờ lấy lại tinh thần, Tông Kế Trạch ho khẽ để che giấu sự thất thố của mình, trực tiếp nhét di động vào trong tay Lục Đinh Ninh.
Lần này, Lục Đinh Ninh đã hiểu Tông Kế Trạch là muốn thêm bạn tốt trên wechat! Sau khi cầm điện thoại thao tác thêm bạn tốt, "Dylan Ninh" liền xuất hiện trên danh sách bạn bè của Tông Kế Trạch.
Tông Kế Trạch nhận lại điện thoại từ tay Lục Đinh Ninh bỏ vào túi quần xong thì hỏi: "Làm xong bài chưa ?"
"Làm xong rồi !"
Dù sao chỗ trống cũng đã điền hết.
Còn đúng hay sai thì do số phận!
Lục Đinh Ninh trực tiếp đưa bài cho Tông Kế Trạch.
⬅ Trước Tiếp ➡