⬅ Trước Tiếp ➡
Thật tiếc khi người đàn ông này quanh năm đều trưng ra bộ mặt đừng làm phiền đến tôi, vô cùng lạnh nhạt và xa lạ.
Chỉ bằng nụ cười vừa rồi cũng khiến Cảnh Kình thấy được vẻ đẹp của mỹ nhân băng sơn.
Tuy bị vẻ đẹp của Tông Kế Trạch làm cho kinh ngạc, nhưng điều khiến Cảnh Kình tò mò hơn là về nội dung trên điện thoại của Tông Kế Trạch là gì mà lại khiến tảng băng Tông Kế Trạch này lại cười như vậy.
Trong lúc Cảnh Kình gắng sức ngửa cổ xem nó là cái gì thì Tông Kế Trạch lập tức lấy lại vẻ mặt lạnh lùng.
Điều này khiến Cảnh Kình phải ném lại sự tò mò của mình, tiếp tục bộ dáng ưu tú tinh anh thường ngày và bắt đầu báo cáo: "Hai buổi họp chiều nay đã kết thúc, ban quản trị viên Tông thị tổ chức một bữa tiệc để chúc mừng thành công của Trác Nặc ...… còn có cậu chủ Lệ đã gọi điện để mời anh đến dự tiệc sinh nhật của cô Lệ!"
"Từ chối việc cuối cùng đi, tôi không có thời gian để chơi đùa với bọn họ!"
Cảnh Kình liệt kê rất nhiều thứ, Tông Kế Trạch vẫn luôn nhíu mày lắng nghe, chỉ có lời mời cuối cùng là anh từ chối.
Cảnh Kình biết rõ Tông Kế Trạch và cậu chủ Lệ của Lệ Thị không hợp nhau nên trực tiếp loại bỏ cái này ra khỏi lịch trình ...
*
Gió đêm thổi nhẹ, Lục Đinh Ninh một thân màu đen xuất hiện trước câu lạc bộ Khải Tát.
Cô vừa ra khỏi taxi, đang định gửi tin nhắn WeChat cho Lệ Khả Hinh để hỏi xem cô ta đang ở đâu!
Không ngờ Lệ Khả Hinh đã đợi ở lối vào câu lạc bộ.
Ngay khi Lục Đinh Ninh lấy điện thoại ra, cô ta đã xuất hiện.
"Nhất Ninh, anh đến rồi à?"
“Khả Hinh, vừa rồi tôi còn muốn hỏi cô phòng riêng ở đâu!” Ánh sáng nhấp nháy của bảng quảng cáo trên đầu câu lạc bộ đập vào mặt Lục Đinh Ninh, khiến vẻ mặt cô có chút không chân thực.
Nó cũng khiến Lệ Khả Hinh trông hơi uể oải...
Đúng vậy, trước đây cô ta thích Tông Kế Trạch, thậm chí đã theo đuổi Tông Kế Trạch rất nhiều năm, cũng đã bị Tông Kế Trạch từ chối rất nhiều lần, đây từng được coi như một trò đùa trong giới!
Có lẽ, cô ta thực sự rất mệt mỏi.
Vì vậy, sau khi nhìn thấy Lục Đinh Ninh, cái cân trong lòng cô ta bắt đầu nghiêng ngả.
Ngay cả bữa tiệc sinh nhật mà anh cô ta đặc biệt tổ chức cho cô ta,  người mà cô ta mời không phải là Tông Kế Trạch, mà là Lục Đinh Ninh.
Lục Đinh Ninh dường như không quan tâm lắm đến sự phân tâm của Lệ Khả Hinh.
Sau khi nhìn thấy mái tóc của cô ta bị gió đêm làm cho rối tung, Lục Đinh Ninh còn mỉm cười giúp cô ta vén mớ tóc vương vãi ra sau tai. "Sau này đừng có ra ngoài đợi người, tôi có thể tự tìm được chỗ, cô là con gái, lúc lạnh rất dễ bị cảm!" Giọng nói của Lục Đinh Ninh hay là động tác của Lục Đinh Ninh đều mang theo một sự dịu dàng riêng biệt, khiến Lệ Khả Hinh có cảm giác mình được nuông chiều và chăm sóc...
Đó là cảm giác được quan tâm mà Lệ Khả Hinh chưa bao giờ có được từ Tông Kế Trạch. Kết quả là cô ta dần rơi vào sự dịu dàng của Lục Đinh Ninh, không thể tự giải thoát cho chính mình.
"Nhất Ninh, anh thật tốt."
Vào lúc này, khuôn mặt của Lệ Khả Hinh trở nên hồng hồng.
Đặc biệt là khi đối mặt với đôi môi đầy tinh tế của Lục Đinh Ninh, Lệ Khả Hinh cảm thấy tim mình như muốn nhảy lên cổ họng rồi!
Lục Đinh Ninh chỉ cười cười trước ánh mắt mong đợi của Lệ Khả Hinh, đưa tay lên xoa xoa tóc cô ta nói: "Đi thôi, vào đi..."
"Được!"
……….
1: Các cô gái bóc tôm cho Lục Đinh Ninh
Có rất nhiều người được mời đến bữa tiệc sinh nhật của Lệ Khả Hinh.
Trong số họ, có nhiều người mà Lục Đinh Ninh đã gặp tại một số bữa tiệc cô đi thay cho anh trai trước đó.
Chỉ là dù biết hay không biết, họ dường như không ngờ rằng bạn đồng hành cùng Lệ Khả Hinh trong bữa tiệc sinh nhật hôm nay lại chính là Lục Đinh Ninh.
“Khả Hinh, tôi còn nghĩ hôm nay chắc chắn cô lại mời cậu chủ Tông!” Tấn Văn Hiên nói.
Lục Đinh Ninh nhớ cô đã gặp người này trong một cuộc đấu giá do Lục Quốc Hoa sắp xếp trước đó.
Nghe nói, nhà họ làm nghề phát triển phần mềm trò chơi.
Sau đó, Lục Đinh Ninh cũng biết được từ Nguyễn Tích Nguyên rằng nhà họ Tấn và nhà họ Lệ là đối thủ của nhau trong việc phát triển phần mềm trò chơi, vì vậy thế hệ trẻ của hai bên gia tộc này luôn đấu tranh công khai.
"Anh, anh nói như vậy không đúng rồi, em đoán, người mà Khả Hinh muốn mời vẫn là cậu chủ Tông, nhưng có lẽ cậu chủ Tông không đồng ý, nên Khả Hinh mới chọn lựa chọn thứ hai mà thôi." Tiếp lời Tấn Văn Hiên là em gái của anh ta, Tấn Văn Nhã.
Nói xong, cô ta khoanh tay, đứng nghiêng ngả nhìn Lục Đinh Ninh từ trên xuống dưới.
Kể cả là cách hai người này xuất hiện hay nói gì đều khiến người ta kinh tởm thấu xương, đặc biệt là ánh mắt của bọn họ lúc này, cứ như thể coi Lục Đinh Ninh là thú cưng của Lệ Khả Hinh.
"Nhất Ninh, đừng hiểu lầm, hôm nay em thực sự chỉ mời anh đến bữa tiệc sinh nhật của em, không phải lựa chọn thứ hai gì hết!"
Lệ Khả Hinh quan tâm đến cảm xúc của Lục Đinh Ninh hơn là đối phó với anh em nhà họ Tấn, vì vậy cô ta thậm chí còn không chào hỏi hai người nhà họ Tấn kia mà chỉ bận rộn giải thích với Lục Đinh Ninh.
“Đừng lo lắng, những chuyện có thể giải quyết được bằng một bữa tôm đất thì những chuyện đó không tính là gì!” Lúc này, môi Lục Đinh Ninh cong lên cho thấy phong thái tốt cùng sự dịu dàng của cô.
Đặc biệt là giọng nói thanh thoát từ tính, rất vừa phải, khiến mọi phụ nữ có mặt đều cảm thấy cô rất phong độ và hài hước.
“Nhất Ninh, anh thích ăn tôm đất sao?” Sự chú ý của Lệ Khả Hinh hiển nhiên bị phân tâm bởi lời nói của Lục Đinh Ninh.
"Ừm, trước đây có ăn quay một lần, cảm thấy mùi vị của nó không tệ!" Đôi môi của Lục Đinh Ninh rất đẹp, khi cô nói, nó cong lên như có như không, giống như một bông hoa nở trong đêm hè...
Ngay cả Tấn Văn Nhã, người đã từng nhìn Lục Đinh Ninh với đủ loại ánh mắt khinh thường, cũng vì nụ cười của cô mà động tâm.
Nếu không phải vì ngại ở đây nhiều người, Tấn Văn Nhã có lẽ đã từ bỏ sự rụt rè mà một cô gái nên có, trực tiếp hỏi tài khoản WeChat của Lục Đinh Ninh.
Tuy nhiên lúc này, Lục Đinh Ninh đã bị Lệ Khả Hinh kéo sang chỗ khác để gặp gỡ và trò chuyện cùng bạn bè.
Vì vậy, Tấn Văn Nhã chỉ có thể nhìn chằm chằm vào bọn họ.
Trên thực tế, mục tiêu trước đó của Tấn Văn Nhã và Lệ Khả Hinh đều là Tông Kế Trạch.
Có điều Tông Kế Trạch thậm chí còn đối xử với Tấn Văn Nhã tệ hơn cả với Lệ Khả Hinh,  Tông Kế Trạch thỉnh thoảng còn chế nhạo Lệ Khả Hinh vài câu, nhưng anh còn không nói gì trước mặt Tấn Văn Nhã, thậm chí không nhìn cô ta lần nào.
Chính vì điều này mà Tấn Văn Nhã đã từ bỏ việc theo đuổi Tông Kế Trạch, lùi về phía sau chế nhạo Lệ Khả Hinh.
Nói tóm lại, chính là giống như lời mọi người nói -không ăn được nho thì nói nho chua!
⬅ Trước Tiếp ➡