Không biết đứng trước cửa sổ bao lâu, mãi đến khi có tiếng chuông điện thoại vang lên trong túi quần anh mới thu hồi dòng suy nghĩ đang phiêu tán.
Anh rút điện thoại ra, cúi đầu nhìn, một dãy số quen thuộc đập vào mắt, khẽ nhíu mày, khuôn mặt lại khôi phục vẻ lạnh như băng thường ngày, anh mở máy, nói, “Cô Diệp, tìm tôi có việc à?”
Giọng nói trầm thấp truyền qua đầu dây bên kia.
Có tiếng cười khe khẽ truyền tới, ngay sau đó, một giọng nữ dịu dàng vang lên, “Diệp, đừng quên cuộc hẹn buổi trưa nay nhé!”
Người đàn ông nhếch môi, để lộ nụ cười tà mị, “ừ” nhẹ một tiếng, thể hiện rõ phong đọ nho nhã của mình.
…
Sau khi nhận được tin từ Chuối, báo là đã giải quyết xong, cuối cùng tảng đá trong lòng Diệp Bình An cũng biến mất.
Có trời mới biết việc gặp cha lần này đã khiến cậu phải gánh bao nguy hiểm.
Lúc này, cha và mẹ của cậu còn chưa có chút tình cảm nào với nhau, nếu để hai người biết sự thật thì có khi sẽ xảy ra thế chiến ấy chứ.
Hừm, giờ cậu nên làm gì?
Ngốc quá mà, đương nhiên là giúp cha cậu tán mẹ cậu rồi, chẳng lẽ lại ngồi chờ một ngày nào đó hai người tìm cha hay mẹ kế cho cậu sao?
Ngoài cửa có tiếng bước chân vang lên.
Diệp Thiên Lạc đẩy cửa vào, thấy Diệp Bình An đang ôm Ipad thì nổi giận, nói luôn, “Diệp Bình An, tháng sau chúng ta sẽ không trả tiền internet nữa, một tháng mất hơn một trăm, một năm là gần hai nghìn rồi, lãng phí tiền.”
Khụ!
Diệp Bình An kêu trời.
Đầu cậu bị heo đá hay sao mà không nhận người cha có giá trị con người hàng trăm tỷ lại cố tình đi theo người mẹ coi tiền như mạng này để sống khổ sống sở như thế này!
Ai nói với con là tên cặn bã kia trêu chọc mẹ? Chính cậu cũng cảm thấy bi kịch của cả đời này đều rơi xuống trên đầu cậu.
Diệp Thiên Lạc không để ý tới ánh mắt ai oán của cậu, cướp lấy Ipad trong tay cậu, xoay người đi ra cửa, vừa đi vừa nói, “Tự ăn mặc cho gọn gàng sáng sủng một chút, mười phút sau mẹ đưa con đi hẹn hò.”
Khụ khụ…
Diệp Bình An suýt chết vì bị sặc nước miếng của chính mình.
Sao lúc nào người mẹ chết tiệt này của cậu cũng đều ăn nói quá “dũng mãnh” vậy?
“Mẹ à, đừng mà. Con còn đang chờ người cha đã chết của con quay về thu phục mẹ mà!”
Diệp Thiên Lạc dừng bước, nhíu mày, nói, “Diệp Bình An, con lặp lại lần nữa?”
Diệp Bình An vội vàng sửa miệng, “Cha trở về thu phục con!”
Diệp Thiên Lạc hừ nhẹ một tiếng, tiếp tục đi tới cửa, “Hừ, không tiết tháo, không điểm cuối, nghị lực đâu? Bị chó gặm sao?”
Diệp Bình An nhếch miệng cười, lấy ra một chiếc áo khoác trong tủ quần áo, khoác lên người, “Tất nhiên rồi, mẹ dạy giỏi mà. Học thức uyên bác của mẹ đã chống đỡ cả tuổi thơ của con, giống như Euclid đã dùng đòn bẩy để nhấc bổng cả trái đất vậy, tràn ngập sắc thái thần kỳ, con…”
Diệp Thiên Lạc nghiến răng, “Câm miệng, nếu Euclid dùng đòn bẩy nhấc bổng trái đất thì Archimedes đâu? Dùng chiếc đũa đẩy mặt trời sao? Không đúng, chuyện quỷ gì chứ. Diệp Bình An, sau này con không được học mấy vấn đề vượt cấp như vậy, nghe không?”
Diệp Bình An nhún vai, “Giống nhau mà, tên đọc la lá nhau. Xin lỗi vì con mới chỉ là một đứa trẻ năm tuổi nên chưa phân rõ được. Ha ha, hơn nữa, nữ sĩ Diệp Thiên Lạc à, ngại quá, chủ nhiệm lớp con bảo cô ấy không dạy con được nữa. Sang năm sau cô ấy sẽ cho con học lớp 4 luôn. Mẹ có thấy tự hào không? Chậc chậc chậc, con còn giỏi hơn cả cha ruột nữa!”
“Ngày mai mẹ sẽ đến trường học nói chuyện rõ ràng với cô giáo con, chờ đã, cái gì gọi là “giỏi hơn cả cha ruột” hả?”
Diệp Thiên Lạc dừng chân tại cạnh cửa, hứng thú nhìn cậu nhóc, mắt sáng như đuốc, khiến cậu nhóc cứng người, hai tay đang mặc áo cũng khựng lại.
“À, chuyện này là… Thế này mẹ nhé, cha con chắc chắn từng học tán phụ nữ nên mới có con của bây giờ, việc này gọi là không làm việc đàng hoàng. Còn con ạ? Con luôn luôn nỗ lực học tập, mặc dù có học vượt lớp nhưng chắc chắn sẽ không có chuyện yêu đương trước tuổi. Mẹ có thể yên tâm về chuyện này, cho nên con mới nói con chăm học và học giỏi hơn cha.”
Trời ơi, thiếu chút nữa lòi đuôi, sao cái miệng này của cậu lại bất cẩn như vậy?
Diệp Thiên Lạc tựa ở cạnh cửa, cười như không cười nhìn Diệp Bình An, chất vấn, “Ai nói với con là tên cặn bã kia trêu chọc mẹ? Rõ ràng là mẹ bị mấy mẹ nuôi của con chơi khăm, sau đó mới bá vương ngạnh thượng cung* người nào đó.”
*: cưỡng gian.
Năm đó cô chịu thiệt một chút nhưng cũng không thể mất mặt được.
Khóe miệng Diệp Bình An giật giật, cậu thực sự thua người mẹ có tư duy khác người, hành động “dũng mãnh”, nói năng gây sốc này rồi.
“Được rồi, xin mẹ di dời tôn giá, con còn phải thay quần áo nữa.”
Diệp Thiên Lạc nhìn cậu từ trên xuống dưới, lạnh lùng nói, “Y như con cá khô, trước không lồi sau không vểnh, con giấu cái gì mà giấu.”
Diệp Bình An rơi lệ đầy mặt, “Diệp Thiên Lạc, mẹ sinh con trai, con trai đấy nhé, cho dù có mất thêm một trăm năm nữa con cũng không đạt được tiêu chuẩn “trước lồi sau vểnh” của mẹ đâu.”
Nói xong, thân hình bé nhỏ lao tới cửa, tới gần cô, đẩy cô ra ngoài rồi “sầm” một tiếng, đóng cửa phòng lại.
Đúng vậy, bị cha tôi đuổi khỏi nhà! Trong một phòng ăn Vip nhã nhặn tại một khách sạn quốc tế…
Một phụ nữ trẻ mặc váy trắng ngồi trước bàn, ngũ quan tinh xảo, mặt mày thanh tú, nhẹ nhàng cười, dịu dàng động lòng người.
Qua tầm năm phút, cửa phòng ăn bị người đẩy ra, một thân ảnh thon dài ưu nhã bước vào.