⬅ Trước Tiếp ➡

Diệp Thiên Lạc vẫn luôn liếc con trai mình. Lúc cô nhìn thấy tiểu ác ma toàn chọn món hải sản thì khóe miệng không ngừng giật giật.
Mẹ kiếp, tính xấu bụng này không biết di truyền từ ai nữa.
Xem ra người nào đó xui xẻo rồi, nếu đã bị cậu nhóc theo dõi thì chẳng khác nào bị nguyền rủa cả.
“Ok!”
Sau khi chọn hơn ba mươi món hải sản, Diệp Bình An đưa thực đơn cho cha ruột, “Chú Nam Cung, cháu chọn xong rồi.”
Đáy mắt Nam Cung Diệp hiện lên ý cười.đọc full liên hệ : tttukidmh@gmail.com
Toàn bộ xã hội thượng lưu đều biết cô hai nhà Diệp rất “nhạy cảm” trong chuyện ăn uống, cô ta không ăn được nhiều món và món cô ta kiêng ăn nhất chính là hải sản.
Xem ra cậu nhóc này muốn “chơi” cô ta một vố.
Đang lúc Nam Cung Diệp vươn tay định cầm lấy thực đơn thì Diệp Bình An lại rụt tay lại.
Nam Cung Diệp sửng sốt, ngay sau đó hiểu ý của cậu. Cậu nhóc này làm việc sẽ không để chừa cho ai bất cứ đường lui nào.
“Chú Nam Cung, cháu quên nói cho chú là cháu vừa chọn ba mươi tám món, mà ở đây chỉ có bốn người chúng ta, à, nếu cả tính một đứa trẻ như cháu thì cùng lắm cũng chỉ năm người. Với số lượng món ăn này thì đủ cho chúng ta ăn no căng rồi, cho nên không cần phiền mọi người gọi thêm món nữa đâu.”
Nói đến đây, cậu cố tình tạm dừng một chút, gãi gãi đầu, dùng giọng điệu vô tội nói, “Hiện nay, xã hội tuyên dương việc tiết kiệm, nhà hàng cũng khuyên mọi người không nên lãng phí.”
Diệp Thiên Lạc rất muốn mặc niệm ba giây, cô, cô, sao cô có thể nuôi dạy ra một đứa con vừa xấu bụng vừa hài hước vậy nhỉ?
Nam Cung Diệp nhướng mày, rụt tay lại, ngước mắt nhìn Diệp Thiên Nhan bên cạnh, thể hiện phong độ của một quý ông.
Diệp Thiên Nhan vẫn giữ nguyên nụ cười tao nhã nhưng độ cong của khóe môi cô ta đã cho anh biết câu trả lời của cô ta đối với việc này.
Trước tình huống này, nếu cô ta mà tranh cướp gọi món với một đứa trẻ thì sẽ tự làm mất đi thân phận của mình.
Ba mươi tám món ăn chắc hẳn phải có một món cô ta ăn được, hơn nữa, cô ta hẹn Nam Cung Diệp cũng không đơn thuần chỉ là dùng cơm mà là vì buổi tiệc được tổ chức tại nhà họ Diệp vào tối này.
Chỉ cần người đàn ông này đồng ý tham gia cùng cô ta, như vậy, cô ta có thể đứng vững trong xã hội thượng lưu, hơn nữa còn có được danh hiệu phu nhân tương lai của người lãnh đạo tối cao của gia tộc Nam Cung.
Chỉ có điều, tưởng tưởng thì đẹp nhưng hiện thực lại vô cùng tàn khốc.đọc full liên hệ : tttukidmh@gmail.com
Lúc cô ta nhìn đến một bàn ăn to toàn hải sản thì khuôn mặt chậm rãi trở nên vặn vẹo.
Nam Cung Dương ngồi cách Diệp Bình An một ghế nên khi cậu nhóc chọn món, anh ta không nhìn thấy được. Bây giờ nhìn bàn ăn này, anh ta khẽ rùng mình.
Xem ra bây giờ thà đắc tội tiểu nhân còn hơn đắc tội con nít.
“Ăn, ăn đi ạ. Mọi người đều ăn đi ạ, hải sản phải ăn lúc còn nóng mới ngon, để nguội sẽ tanh lắm.”
Diệp Bình An vừa nói vừa xắn tay áo, cầm lấy một đôi đũa, bắt đầu ăn.
Diệp Thiên Lạc rất muốn vỗ bàn đứng lên, khen ngợi ba câu, sau đó ôm lấy con trai xem kịch.
Xem ra, mấy năm nay, con trai cô đã làm không ít mấy chuyện thế này.
Tư thái cao quý của một quý cô dắt chó cảnh dạo chơi! Nhưng nghĩ đến việc ông chủ còn ở đây thì cô lại thấy lạnh cả sống lưng.
Vất vả lắm cô mới ổn định được công việc, vì vậy, cô nên kiềm chế một chút thì hơn.
Đối lập với nét mặt tỏa sáng của cặp mẹ con nào đó thì sắc mặt của Diệp Thiên Nhan không được tốt cho lắm.
Nhìn cậu nhóc ăn ngấu ăn nghiến, cô ta cười khẩy, châm chọc, “Chị à, xem ra mấy năm nay cuộc sống của chị khó khăn lắm, nếu không thì sao chỉ với một bàn đồ ăn đã khiến cháu trai em vui tới mức này rồi?”
Diệp Thiên Lạc ngước mắt, đáy mắt xẹt qua tia khinh thường, 5 năm trôi qua mà cô ta còn chưa học được cách nhẫn nhịn.
Thật là thất bại mà!
Nhưng mà, cô cũng không muốn đấu võ mồm cùng người phụ nữ này, cô cầm lấy đôi đũa trên bàn, nhẹ nhàng cười nói, “Ừm, đúng vậy, chúng tôi thuộc tầng chót của xã hội, nghèo kiết xác, đúng là trăm năm rồi mới được ăn một bàn ăn lớn toàn hải sản đủ sắc hương vị thế này.”
Diệp Thiên Nhan sững sờ, cô ta cho rằng Diệp Thiên Lạc sẽ phản bác lại không ngờ cô lại hùa theo ý của cô ta. Mấy năm sống trong nghèo đói đã khiến đầu óc của người phụ nữ này cũng “nghèo” đi sao?
Bàn tay đang gắp đồ ăn của Diệp Bình An khựng lại, cậu chàng vừa nhai vừa nói, “Chị… Chị Lạc à, mẹ nói thế là không đúng rồi. Nếu dì nhỏ đã đồng ý cùng ăn với những người nghèo như chúng ta thì cũng đủ để chứng minh bản thân dì ấy cũng chẳng cao quý bao nhiêu. Nếu không thì với dáng vẻ cao quý như một quý bà dắt cho cảnh đi dạo sẽ chẳng thèm ngồi cùng một chỗ với chúng ta đâu.”đọc full liên hệ : tttukidmh@gmail.com
“Cháu nói này, cô xinh đẹp, cô còn chưa động đũa đâu. Cả một bàn hải sản lớn như thế này là do cháu muốn chuẩn bị cho cô đấy. Cô sinh ra và vẫn luôn sống trong gia đình giàu có, danh giá chắc hẳn đã quá quen thuộc với các món hải sản rồi. Vì để hợp khẩu vị của cô cháu đã gọi ba mươi tám món hải sản khác nhau. Haiz, so với cô thì mẹ cháu không tốt số như vậy vì mẹ cháu bị dị ứng hải sản, không ăn được.”
Mẹ kiếp, cái gì gọi là miệng độc, cái gì gọi là lật ngược trắng đen chứ?
Chính là đây!
Diệp Thiên Lạc tự nhận dù bản thân có học thêm mười năm cũng chẳng thể bằng con trai mình được.
Rõ ràng muốn chơi khăm dì minh mà lại trợn mắt nói dối, dùng mấy lời ba hoa để tô vẽ lên vẻ ngoài đẹp đẽ cho ý đồ xấu xa của mình.
Nam Cung Dương rất muốn cười ra tiếng, anh ta luôn nghĩ anh trai mình đã đủ xấu bụng, không ngờ còn có một người còn giỏi hơn cả anh.
Nam Cung Diệp rất bình tĩnh, ít nhất, mặt ngoài không nhìn ra chút nào không bình thường, anh hơi ngước mắt, nhìn Diệp Thiên Nhan bên cạnh, cười nói, “Cô Diệp, nếu cậu bạn nhỏ này đã mời cô nhiệt tình như vậy thì cô nên nhận đi. Chẳng phải lúc trước cô nói đói bụng sao? Cô ăn ít đồ hải sản cho đỡ đói là vừa.”
“Diệp, tôi…”đọc full liên hệ : tttukidmh@gmail.com
⬅ Trước Tiếp ➡