Diệp Bình An chán ghét bịt mũi, kêu lên, “Cháu nói này dì, dì bao nhiêu tuổi rồi mà còn học trẻ con trớ sữa chứ?”
Chuyện này chưa xong rồi! Khuôn mặt xinh đẹp của Diệp Thiên Nhan vặn vẹo, bàn tay dấu dưới bàn siết chặt lại, con ngươi như nước mùa thu chợt lóe tia ác độc.
Được lắm, tối hôm nay, nhân dịp tiệc sinh nhật của nhà họ Diệp, tôi sẽ khiến hai mẹ con cô thân bại danh liệt, sau này hai người đi tới đâu trên đất Hải Thành này cũng phải cúi gằm đầu mà đi.
Nam Cung Diệp híp mắt nhìn người phụ nữ chật vật bên cạnh, ánh mắt trở nên thâm thúy, anh khẽ mở môi mỏng, gọi với ra cửa, “A Dũng!”
Vệ sĩ A Dũng từ ngoài cửa đi vào, không đợi anh ta mở miệng, Nam Cung Diệp trực tiếp phân phó, “Cậu đưa cô Diệp đây về trang viên nhà họ Diệp trước.”
Khó khăn lắm Diệp Thiên Nhan mới ngừng nôn được, nghe vậy thì sốt ruột tới rơi nước mắt, “Cậu hai, tôi…”
Nam Cung Diệp nhướng mày, nhìn hai mẹ con bên cạnh, đáy mắt như đang có mưu đồ gì, “Cô đi về trước đi, tối nay, tôi sẽ tới đúng giờ.”
Câu nói này xem như lời bảo đảm cho cô ta, không uổng công cô ta cố nuốt mấy miếng hải sản kia.
Mặc dù không muốn rời khỏi nhưng Diệp Thiên Nhan cũng không dám làm trái lời người đàn ông không sợ bất cứ thứ gì ở Hải Thành hay thậm chí là toàn bộ Châu Á này.
Cô ta cắn chặt răng, đứng lên, lấy túi xách hàng hiệu, rời khỏi phòng cùng A Dũng.
Nam Cung Diệp thu hồi tầm mắt, ánh mắt một lần nữa dừng lại trên người hai mẹ con nào đó, cong cong khóe môi, hỏi, “Chơi vậy đã vừa lòng chưa?”
Diệp Bình An sờ sờ mũi, bắt đầu nghĩ cách chạy trốn.
Nhưng “đạo hạnh” của cậu còn chưa đủ sâu như mẹ mình được.
“À, ừm,… Bình An, con ở đây cùng cậu hai và cậu ba nhé. Vừa rồi mẹ ăn nhiều hải sản quá nên bắt đầu có triệu chứng dị ứng rồi. Mẹ phải đi toilet một lát, buồn nôn quá!”
Dị ứng hải sản?
Buồn nôn?
Diệp Thiên Lạc, mẹ ăn cả miệng hải sản mà còn dám mặt dày vô sỉ nói là dị ứng hải sản sao?
Hự, nếu mình mà còn ở bên mẹ thêm hai năm nữa thì không biết sẽ biến thành tên du côn mất!
Nhìn thân ảnh đang chật vật chạy trốn kia, Diệp Bình An cảm thấy cạn lời. Nhìn chung thì ở Trung Quốc, nơi có 1.5 tỷ dân này, cậu chưa từng thấy một người mẹ nào không đáng tin cậy như vậy!!
Nhưng, đạo cao một thước ma cao một trượng, ngay lúc Diệp Thiên Lạc thuận lợi đi tới cửa thì Nam Cung Diệp mở miệng nói, “Cô Diệp, không ngại đi cùng tôi chứ? Tôi cũng bị dị ứng hải sản!”
Mấy chữ sau anh cố ý nhấn mạnh như là đang cố tình châm chọc cô.
Sau lưng Diệp Thiên Lạc toát mồ hôi lạnh, đùi phải đang nâng lên không trung cũng phải dừng lại.
Đây là muốn tính sổ sao?
Nếu mấy tin đồn mà cô nghe được thường ngày không sai thì gia tộc Nam Cung có khả năng rất cao sẽ liên hôn với tập đoàn Hải Thụy, mà đối tượng liên hôn…
Cậu cả Nam Cung Lâm?
Không có khả năng cho lắm, bởi vì Nam Cung Lâm là con riêng ngoài giá thú, thực sự là vậy, anh ta là kết quả của việc gia chủ trước đó của gia tộc Nam Cung ngoại tình.
Mà người mẹ kế coi tiền như mạng, đội trên đạp dưới kia của cô sao chịu gả con gái bảo bối cho một đứa con ngoài giá thú, một kẻ sẽ chẳng bao giờ có quyền thừa kế gia tộc chứ?
Cậu ba Nam Cung Dương?
Cũng không có khả năng. Tuy anh ta là đứa con hợp pháp, nhưng vì là con thứ hai nên cũng bỏ lỡ cơ hội làm người thừa kế, cho nên bây giờ anh ta cũng chỉ là tổng giám đốc bộ phận thiết kế của tập đoàn tài chính Nam Cung mà thôi.
Mà trong gia tộc Nam Cung, dòng chính chỉ có ba nam một nữ, ngoại trừ Nam Cung Lâm và Nam Cung Dương ra cũng chỉ còn lại Nam Cung Diệp.
Vậy…
Chuyện này chưa xong rồi!
Vừa rồi mẹ con hai người “hành” vị hôn thê của người ta thành như vậy, chẳng lẽ anh muốn trả thù?
Trước kia chúng ta có từng giao lưu “sâu” chưa? Mẹ kiếp, Diệp Thiên Lạc ước gì dựng đứng cả đầu tóc quăn này lên để biểu đạt cơn giận cùng phẫn nộ trong lòng mình.
Diệp Bình An, con chẳng đáng tin cậy chút nào. Chính con đâm thủng trời mà lại lòng dạ hiểm độc bắt mẹ đi vá là sao?
“Đi thôi, cô Diệp, ưu tiên phụ nữ!”
Nam Cung Diệp đi tới cửa, phát huy phong độ ga lăng của đàn ông.
Nhưng, khuôn mặt của “nữ thần kinh” nào đó lại có chút không đúng, hai tròng mắt của cô sắp rớt ra ngoài đến nơi.
“Chị Lạc, đi nhanh đi, chú Nam Cung đã nhiệt tình mời chị như vậy, chị đừng làm phật ý người ta thế.”
Diệp Bình An còn ngại mẹ mình chưa đủ thảm mà thêm dầu vào lửa, bán luôn mẹ mình.
“Nhiệt tình mời”?
Sau đó thì sao? Cùng đi toilet?
Được lắm, Diệp Bình An, bà đây bảo con không cần học vượt cấp, con càng không nghe, hiện giờ, bày ra mấy trò này để “chơi” ai hả?