⬅ Trước Tiếp ➡
Ánh sáng quá mờ, cô không nhìn rõ khuôn mặt người đàn ông đó, chỉ nhớ mang máng là một “công*”!
*: công-thụ trong văn đam mỹ.
À ừm…
Là đàn ông!
Sau đó…
Thiên lôi câu động địa hỏa*!
*: Nghĩa đen: Thiên lôi (lửa trời) dẫn động địa hỏa (lửa đất). Nghĩa bóng: Ám chỉ trạng thái kích tình nóng bỏng giữa đôi tình nhân.
Và rồi là bá vương ngạnh thượng cung*....
*: cưỡng gian.
Cuối cùng thành ra lăn giường tới hơn nửa đêm!
Trời ơi!!
Đây thật là một truyện cười không thể tin nổi!
Hình như cô là người chơi đùa người ta!
Mẹ kiếp, cô lại ngủ với một tên… vịt?
Diệp Thiên lạc ngửa mặt lên trời gào ba tiếng thật dài rồi cúi đầu mặc niệm ba giây, cô… cô… cô thực sự không phải cố ý, nhiều lắm cũng chỉ là cố tình thôi…
Tô Vân ở ngoài cửa không bình tĩnh được nữa, móc chìa khóa dự phòng ra, mở cửa đi vào.
Diệp Thiên Lạc phản ứng rất nhanh, cô liếc vết máu trên tấm ga giường, lại nhìn dấu hôn trên người mình, cắn răng kéo lấy chăn, xông thẳng vào phòng tắm.
Lúc Tô Vân đi vào liền thấy cửa phòng tắm kêu “rầm” một tiếng, đóng lại.
“Diệp Thiên Lạc, cậu giở trò quỷ gì mà phải kéo chăn che giấu hả?”
Diệp Thiên Lạc không dám mở miệng phản bác, cười làm lành, gọi với ra, “Không có việc gì, không có việc gì, hôm nay thời mãn kinh đến nhà mình, cậu đừng để ý làm gì.”
Khóe miệng Tô Vân giật giật, người phụ nữ này đúng là thần kinh thô.đọc full tại thichdoctruyen ,com 
Nửa tiếng sau, Diệp Thiên Lạc thay quần áo xong, rời khỏi phòng tắm, cầm lấy túi xách trên kệ, kéo Tô Vân đi ra ngoài, “Đi thôi, nếu một giờ chiều còn chưa đến trường thì thể nào ông già kia cũng sẽ chà đạp tụi mình thê thảm đấy. Mình không muốn vác một cái bao chạy một vòng quanh Hải Thành đâu.”
⬅ Trước Tiếp ➡