⬅ Trước Tiếp ➡
Không thể tự cấm mình, cô cứ thế nhìn chằm chằm vào anh, lộ ra nụ cười rất khẽ nhưng đầy ngọt ngào.
Đôi mắt Hách Yến Sâm bỗng tối sầm lại: “Cô biết tôi! Nói đi, rốt cuộc cô là ai, mục đích tiếp cận tôi là gì?”
Lúc này anh đã chắc chắn 100% rằng người phụ nữ trước mặt có quen biết anh, chứ không hề xa lạ.
Nhưng anh đối với cô, không chút ấn tượng.
Mạc Quân rất thuận theo mà trả lời, “Tôi tên là Mạc Quân, tôi tiếp cận anh chẳng có mục đích gì cả. Chỉ là vì tôi muốn làm vợ anh.”
Một lần nữa nói ra những lời trực tiếp như thế này, Mạc Quân không có chút gì là ngượng ngùng cả, sắc mặt vẫn thản nhiên như thế.
Cứ như một việc rất tự nhiên vậy.
Còn những lời cô nói, cứ thế làm đám người Hách Yến Sâm ngơ ngác.
Thương Thạch đã từng gặp nhiều người thẳng thắn bày tỏ với Hách Yến Sâm hơn cả Mạc Quân, nhưng thật sự chưa từng thấy ai lại có thể coi như điều hiển nhiên không chút ngại ngùng giống cô thế này.
Cô đã coi nó là điều hiển nhiên đến mức cứ như Hách Yến Sâm nhất định sẽ cưới cô vậy.
Rốt cuộc là ai đã cho cô sự tự tin ấy chứ?
Hách Yến Sâm đương nhiên cũng cảm thấy những điều này rồi.
Anh đưa mắt quét sang nhìn Mạc Quân, khóe môi như mỉm cười nói: “Phụ nữ muốn gả cho tôi rất nhiều, chiêu này của cô chẳng có gì mới mẻ cả.”
“Nhưng chỉ có tôi mới có thể gả cho anh.” Mạc Quân một lần nữa nói ra những lời thẳng thắn này.
Hách Yến Sâm không kiềm được mà bật cười thành tiếng: “Ai cho cô sự tự tin ấy chứ?”
Anh…
Mạc Quân lần này không đáp lại ngay, cô cúi đầu khẽ cười, “Dường như có tự tin một chút. Vậy thì anh xem tôi có thích hợp không, nếu không thích hợp vậy thì tôi sẽ thay đổi.”
“Rốt cuộc cô là ai?” Hách Yến Sâm đứng lên, sải đôi chân dài của mình, như một con báo nho nhã mà nguy hiểm đến gần cô, ánh mắt thâm sâu và sắc bén, “Cho cô một cơ hội cuối cùng, nói ra mục đích của cô. Nếu không, tôi không dám đảm bảo rằng mình sẽ không ra tay với phụ nữ.”
Nhưng mà, nếu anh đã uy hiếp như thế rồi, Mạc Quân nhìn ánh mắt anh vẫn thế không chút thay đổi, vẫn cứ đầy ấm áp như trước, thâm tình…còn có cả tín nhiệm.
Khi Hách Yến Sâm đến gần, anh còn nhìn thấy ánh sáng rực rỡ trong đáy mắt cô.
Anh có chút ngỡ ngàng.
Bởi vì từ trước đến nay anh chưa từng gặp ai có ánh mắt sáng trong và đẹp như thế, dường như cả bầu trời đầy sao đều chứa đầy trong ánh mắt cô vậy.
Ánh sáng nơi đáy mắt cô, đều vì anh mà lấp lánh…
Nhịp tim bình lặng của Hách Yến Sâm dường như trong phút chốc bị một thứ gì đó làm cho rung động.
Còn những lời tiếp theo sau đây của cô lại khiến con tim anh thêm loạn nhịp.
“Mục đích của tôi mãi chỉ có một, đó là làm vợ anh.”
Rung động vì cô
Từng câu từng chữ mà Mạc Quân nói vô cùng kiên định.
Hách Yến Sâm có chút hoảng hốt.
Không biết tại sao, lúc này anh có một ảo giác.
Dường như lời của cô sẽ trở thành sự thật, cô sẽ là vợ của anh...  .
Hoang đường! Sao anh lại có ý nghĩ như vậy?
Người con gái này cũng không phải khuynh quốc khuynh thành, càng không có chỗ đặc biệt, sao anh lại có cảm giác không nói nên lời với cô chứ?
"Tôi cho cô cơ hội cuối cùng để nói nếu không cô mãi mãi đừng mở miệng!" Hách Yến Sâm đột nhiên lạnh lùng uy hiếp nói.
Sự kiên nhẫn của anh có giới hạn,  thật sự anh động sát ý.
Thương Thạch đã làm tốt chuẩn bị, chỉ chờ cậu chủ ra lệnh một tiếng, sẽ đánh ngã cô gái kỳ lạ này ngay.
Nhưng Mạc Quân, vẫn không chút sợ hãi.
Cô biết hành động bây giờ của cô làm cho người ta khó hiểu,  anh nhất định sẽ nghi ngờ cô nhưng cô không biết phải giải thích như thế nào, chỉ có một câu chắc chắn với anh là: "Anh có  giết tôi,  tôi vẫn nói vậy.  Tôi không có mục đích khác,  tôi thật sự chỉ muốn ở bên anh. "
"Thương Thạch... " Hách Yến Sâm kêu một tiếng.
Thương Thạch rút súng lục ra, nhắm ngay Mạc Quân, chuẩn bị bóp cò. . .
"Canh chừng cô ta cẩn thận, nếu phát hiện cô ta có mục đích khác, cậu có thể giết ngay lập tức."
⬅ Trước Tiếp ➡