⬅ Trước Tiếp ➡
Không nghĩ tới, cô mới vừa về tới đây, lại ngủ thoải mái như vậy. Càng làm cho cô không nghĩ tới là Hác Yến Sâm không điều tra gì, mà trực tiếp giữ cô lại.
Tối hôm qua anh mà đuổi cô đi ra ngoài, cô thật sự không biết nên đi đâu nữa.
May mắn anh không có đuổi cô đi.
Cô cũng biết, anh sẽ không đuổi cô đi, cô cũng không biết tại sao.  Tóm lại trực giác của cô nói cho cô biết, anh sẽ không làm như vậy.
Giống như kiếp trước, sau khi tiếp xúc với cô, anh sẽ dễ dàng tha thứ cho cô.  Sau đó anh trực tiếp muốn kết hôn với cô.
Cô đã hỏi anh tại sao lại là cô.
Anh chỉ nói: "Không biết, có lẽ bởi vì em quá đơn giản."
Cô rất đơn giản sao?
Mạc Quân vẫn không cảm thấy cô đơn giản, nhưng ở trong mắt Hách Yến Sâm cô là một người đơn giản.
Nhưng cô không nghĩ tới là, anh cưới cô lại dùng cả tính mạng để phụ trách cả đời cô.
Mỗi lần nghĩ đến những việc của anh làm kiếp trươc, trong lòng Mạc Quân rất khó chịu.
Mà mỗi lần cô khó chịu, cô càng muốn nhìn thấy anh, xác định anh còn sống, cô mới có thể an tâm.
Lúc này Mạc Quân rất muốn gặp anh.
Cô lập tức rời giường, rửa mặt sau đó đi tìm Hách Yến Sâm.
 
Sweet honey
 
Cũng không biết tình trạng vết thương của anh bây giờ như thế nào, có chuyển biến xấu hay không.
 
Mạc Quân ở phòng khách đi tới, rất quen thuộc đi lên phòng ngủ chính trên lầu.
 
Mà ở cửa phòng ngủ của Hách Yến Sâm, cô đúng lúc gặp được Thương Thạch từ trong đi ra ngoài.
 
Vừa nhìn thấy cô, Thương Thạch hơi híp mắt, đáy mắt nhanh chóng thoáng qua một tia cảnh giác.
 
Căn biệt thự này không xem là nhỏ, phòng cũng rất nhiều.
 
Nhưng dáng vẻ này của Mạc Quân, xem ra dường như là trực tiếp tìm tới nơi này.
 
Thương Thạch vốn là cảnh giác cô, lúc này càng toát ra cảnh giác hơn, " Cô Mạc, cô có cái gì chuyện sao?"
 
Giọng nói của anh ta cũng rất lạnh nhạt, hết sức phòng bị rõ rệt.
 
Mạc Quân biết anh ta đang nghĩ gì, cô trả lời rất tự nhiên︰ "Tôi tới xem tình hình của anh ấy như thế nào. Xin hỏi, tôi có thể vào không?"
 
"Bây giờ cậu chủ đang nghỉ ngơi, không tiện bị quấy rầy."
 
"Để cho cô ấy vào." Thương Thạch mới vừa nói xong, bên trong liền truyền tới giọng nói trầm thấp của Hách Yến Sâm.
 
Thương Thạch sửng sốt một chút, sau đó trực tiếp tránh ra, để cho Mạc Quân đi vào.
⬅ Trước Tiếp ➡