Bước đầu tiên cô phải nghiên cứu, là thành phần ma túy trong máu của Vân Long rốt cuộc là gì.
Chỉ có biết thành phần ma túy, cô mới có thể nghĩ biện pháp tìm được cách chế ra thuốc tương khắc...
Mà Hách Yến Sâm bọn họ ở ngoài cửa nhìn Mạc Quân một hồi, phát hiện thủ pháp nghiên cứu của rất nhuần nhuyễn, lúc này mới yên tâm rời đi.
Mẹ mẹ giỏi nhất!
Mấy người đi tới phòng khách, Bạch Lãng vẫn là có chút băn khoăn, "Cậu thật tin cô ấy có thể nghiên cứu ra thuốc giải ?"
Ma túy ~ vẫn luôn là một vấn đề khó khăn đối với toàn thế giới.
Mặc dù ma túy thông thường cũng có thể tìm được thuốc chữa trị, nhưng rất nhiều ma túy có thể chết người, cũng rất khó trị tận gốc.
Ma túy mà Vân Long dính vào lần này hiển nhiên thật sự không đơn giản.
Ngay cả anh ta cũng có chút bó tay, đừng nói là một cô gái không phải rất hiểu về y học.
Hách Yến Sâm dựa vào ghế sô pha ngồi xuống, vẻ mặt bình tĩnh, "Tôi tin cô ấy."
"Tại sao?" Bạch Lãng nghi ngờ, ngay cả Thương Thạch cũng rất không hiểu.
"Cô ấy nhất định sẽ không lừa tôi." Hách Yến Sâm không thể giải thích được cho ra một câu trả lời như vậy.
Bạch Lãng hơi sững sờ, ngay sau đó bừng tỉnh.
Anh ta lộ ra nụ cười mờ ám~ chế nhạo nói ︰ "Cũng đúng, cô ấy thích cậu, còn đuổi theo muốn gả cho cậu, cho nên chắc chắn sẽ không gạt cậu. Hừ, tôi nói, cậu thật sự không quen cô ấy? Giữa các người thật sự không có gì?"
Hách Yến Sâm nhàn nhạt liếc nhìn anh ta một cái, vẻ mặt ghét bỏ nói︰ "Nói cho cậu tôi và cô ấy không có gì, với chỉ số IQ của cậu, hiển nhiên cũng sẽ không tin."
"Tôi tin. Chỉ cần cậu nói cho tôi, giữa cậu và cô ấy có gì, tôi tin."
"Giữa tôi và cô ấy không có gì."
Bạch Lãng mới không tin, "Không có gì mới lạ. Không có gì, mà cô ấy quen thuộc với cậu như vậy, hiển nhiên cậu đã sớm trêu chọc cô ta, chỉ là không muốn chịu trách nhiệm với cô gái nhà người ta, cho nên người ta mới tìm tới cửa."
Hách Yến Sâm đỡ trán, "Nói lại lần nữa, tôi và cô ấy không có gì, thu lại những suy nghĩ bát quái ý của cậu đi."
"Nhưng cậu giải thích thế nào, cô ấy có thể thích cậu như vậy?"
"Cái này còn cần giải thích sao?" Hách Yến Sâm đứng dậy, càng khinh bỉ nhìn anh ta.
Bạch Lãng không hiểu, "Chẳng lẽ không cần?"
Hách Yến Sâm lộ ra nụ cười tự tin tà mị, "Đối với người dáng dấp đẹp mắt, tôi nghĩ cũng không cần tôi giải thích."
Bạch Lãng ︰ ". . ."
Anh ta đây là bị khinh bỉ dáng dấp xấu sao?
Dựa vào đâu, anh ta xấu chỗ nào, anh ta xấu chỗ nào chứ?