⬅ Trước Tiếp ➡
 
Quả nhiên, nháy mắt sắc mặt Thương Thạch liền sa sầm, tay cũng đặt dao nĩa xuống không ăn!
 
Cùng lúc đó, anh ta còn u oán liếc mắt nhìn Mạc Quân.
 
Mạc Quân ︰ "..."
 
Làm sao, trong nháy mắt cô có thể nhìn ra chân tướng.
 
Thương Thạch, phản ứng của anh ta đừng rõ ràng như vậy có được hay không?
 
 
Tương tác nhỏ giữa hai người
 
 
Nhẫn nại nở nụ cười, Mạc Quân cố gắng bình tĩnh hỏi ︰ "Xin lỗi, tôi thật sự không biết sẽ có phản ứng như vậy.  Vân Long vẫn khỏe chứ?"
 
Bạch Lãng nhếch môi ︰ "Cậu ấy rất tốt. Cô Mạc, nước thuốc của cô rất hữu dụng, ít nhất lần này cậu ấy chịu đựng qua được."
 
Mạc Quân rốt cuộc cũng yên tâm trở lại, "Có tác dụng là tốt."
 
Cô chỉ sợ không có tác dụng, chỉ cần có tác dụng là tốt.
 
Bạch Lãng khen  ngợi nhìn cô, "Cô Mạc, trước kia chúng tôi còn hoài nghi năng lực của cô, nhưng bây giờ, chúng tôi cũng nhìn cô với cặp mắt khác. Cô thật sự rất giỏi lắm."
 
"Cám ơn." Mạc Quân không quan tâm hơn thua đáp lại, phản ứng của cô, khiến Bạch Lãng bọn họ càng khen ngợi.
 
Nhưng...
 
"Cô Mạc, mặc dù nước thuốc hữu dụng, nhưng từ đầu đến cuối có chút gì đó, cho nên cô xem có thể hay không..."
 
"Không thể." Mạc Quân lắc đầu, cô biết anh ta muốn hỏi cái gì, "Thật ra đó là kết quả tốt nhất mà tôi có thể nghiên cứu ra. Cơ thể của Vân Long vốn thật sự không tốt, nếu như tôi sử dụng những biện pháp khác, anh ta sẽ không chịu nổi."
 
"Như vậy à..." Bạch Lãng cúi đầu tiếp tục ăn sáng.
 
Nhưng trong lòng anh ta lại có một vạn con ngựa cỏ lao nhanh qua.
 
Phải biết, mỗi lần Vân Long phát tác anh ta cũng phải có mặt. Cái này cso nghĩa, mỗi lần khi Vân Long nôn, anh ta cũng phải chứng kiến một lần.
 
Vừa nghĩ tới những thứ nôn ra kia, cả người Bạch Lãng cũng không ổn.
 
Vậy, bây giờ anh ta có thể từ chức không làm được không?
 
Còn nữa, sao anh ta có cảm giác bị tát vào mặt?
 
Là vậy, Thương Thạch sao với anh ta còn đáng thương hơn...
 
Nghĩ tới bi thảm phải gặp trong tương lai, Bạch Lãng cũng không ăn được. Sau đó anh ta thấy Hách Yến Sâm vẫn còn đang ăn, dường như những gì trải qua trước đó đối với anh một chút cũng không ảnh hưởng.
 
Bạch Lãng nhất thời rất khâm phục anh, "Chậc chậc, vẫn là cậu lợi hại. Khi ở trong phòng của  Vân Long, tôi cũng không nhịn được, sắc mặt cậu lại không biến sắc. Bây giờ còn ăn nhiều như vậy... Quả nhiên lão đại chính là lão đại mà?"
 
Thương Thạch trong lòng mãnh gật đầu.
 
Đúng vậy, cậu chủ, tôi cũng rất khâm phục cậu!
⬅ Trước Tiếp ➡