⬅ Trước Tiếp ➡
Yêu cầu đột ngột của anh khiến tên lang thang sửng sốt. Một giây sau, anh ta vùng vẫy cầm lấy con dao găm.
Chỉ cần cầm lấy nó thì anh ta có thể giết cả hai.
Nhưng anh ta vừa nhúc nhích thì chân của Mạc Quân dùng hết sức giẫm lên chỗ bị thương của anh ta. Tên lang thang lại kêu gào lên lần nữa. Anh ta co quắp người lại, ôm lấy cái chân bị thương của mình như thể anh ta chỉ còn chút hơi tàn.
Mạc Quân nhấc chân đi lên vài bước, nhặt lấy con dao găm dưới đất.
Một lát sau, mũi dao sắc nhọn đã nhắm ngay vào mắt tên lang thang này.
Mà ánh mắt của cô lạnh lùng đen láy thật đáng sợ.
“Không, đừng giết tôi, đừng giết tôi.” Tên lang thang hốt hoảng nhìn chằm chằm vào cô. Cả người anh ta vô thức run rẩy: “Tôi không phải cố ý làm vậy với cô đâu, có người chỉ thị cho tôi làm vậy. Cô đừng tìm tôi trả thù. Tôi vô tội, xin cô đừng giết tôi…”
Vì hoảng sợ, tên lang thang vốn có vấn đề về đầu óc nên nghĩ gì nói đó.
Mạc Quân hơi ngạc nhiên, cô bèn giương khoé môi cười mỉa: “Hoá ra có người chỉ thị à. Người đó là ai?”
“Tôi không biết. Anh ta cho tôi một số tiền, kêu tôi tới đây tìm cô. Tôi thật sự không biết anh ta là ai. Xin cô đừng giết tôi, tôi đưa tiền cho cô.” Tên lang thang vội móc tiền trên người ra, anh ta cười nịnh bợ thật ghê tởm.
Mạc Quân nghĩ tới dáng vẻ lúc nãy anh ta đè lên người mình.
Nếu không phải anh đúng lúc có mặt ở đây, kiếp trước, kiếp này, cô sẽ bị người này huỷ hoại rồi.
Cho dù anh ta không thành công nhưng hành vi của anh ta thật không thể tha thứ!
“A!” Tên lang thang còn đang móc tiền ra nhưng không ngờ người phụ nữ trước mặt không đánh tiếng mà đột ngột cứa lên cái chân còn lại của anh ta.
Động tác của cô dứt khoát và trôi chảy. Hơn nữa còn nhắm trúng cắt đứt sợi gân chân của anh ta. Tên lang thang gào khóc thảm thiết, đau đến mức ngất đi. Nhưng tiếng hét đó đủ để thấy rằng Mạc Quân ra tay tàn nhẫn như thế nào.
Người đàn ông trong góc tối chứng kiến ​​tất cả, nhưng đuôi lông mày của anh hơi nhếch lên.
Người phụ nữ này đúng là độc.
Không biết tại sao anh lại bất ngờ với khẩu vị của mình…
Tuy cô không thật sự giết tên lang thang này nhưng phế đi một chân của anh ta thì còn tàn nhẫn hơn so với giết anh ta. Một tên lang thang không có năng lực sinh tồn, một chân bị tàn tật, cuộc đời về sau chỉ thêm khốn khó.
“Thủ pháp không tồi, từng luyện qua hả?” Người đàn ông trong góc tối khản giọng mang vẻ ung dung và cuốn hút của kẻ bề trên nhẹ nhàng hỏi cô.
Mạc Quân không trả lời, cô quay đầu nhìn anh không hề chớp mắt.
Ánh mắt cô trong bóng tối càng tối tăm hơn, khiến người ta không nhìn thấu được.
Anh vẫn còn sống, thật tốt
Im lặng nhìn anh vài giây, lúc này Mạc Quân đứng lên, chậm rãi đi về phía anh: “Anh bị thương rồi.” Cô nhẹ nhàng nói, giọng khẳng định chứ không phải hỏi thăm.
Người đàn ông uể oải ngồi dựa vào tường bỗng nheo đôi mắt sắc bén.
“Tôi có thể giúp anh.” Mạc Quân biết lúc này anh đang cảnh giác nên cô nói thẳng.
Cô đã tới trước mặt anh, ngồi xổm xuống và nhìn thẳng vào đôi mắt sáng của anh.
Còn ngũ quan thâm sâu của người đàn ông cũng dần xuất hiện rõ trước mặt cô.
Vẫn là gương mặt đó, đẹp trai khiến người khác nhìn một lần thì khó mà quên được…
Vẫn là đôi mắt đó, nhưng không nhắm nghiền tức tối nữa mà đang mở to đầy sức sống.
Bỗng dưng hốc mắt của Mạc Quân ươn ướt ‘Hách Yến Sâm, anh còn sống, thật tốt.’
‘Tôi vẫn có thể quay lại thời gian gặp gỡ anh lúc đầu, cũng thật tốt.’
‘Tôi nghĩ đời này kiếp này sẽ không gặp lại anh lần nữa. Bây giờ mọi chuyện có thể trọng sinh lại, thật tốt.’
Mạc Quân không nhịn được đưa tay chạm vào mặt anh, nước mắt hình như thi nhau rơi xuống. Đột nhiên sự bi thương và vui mừng trong mắt cô khiến cho Hách Yến Sâm kinh ngạc.
“Cô là ai?” Cảm giác mình đã bị người phụ nữ này ảnh hưởng, Hách Yến Sâm đột ngột nắm lấy tay cô và chất vấn cô.
Nhưng điều khó hiểu là giọng của anh không hề có ý giết người…
Mạc Quân cũng kịp hoàn hồn. Cô không trả lời mà rút tay về: “Anh chờ tôi vài phút đi.”
Nói xong, cô quay người chạy ra khỏi con hẻm âm u này, dùng tốc độ nhanh nhất tới nhà thuốc gần đó để mua một ít thuốc sơ cứu mang về.
Kiếp trước cũng vậy, cô cũng gặp Hách Yến Sâm tại con hẻm này. Anh gián tiếp cứu cô. Cô muốn báo đáp nên cũng giúp anh mua thuốc.
Nhưng điều khác biệt duy nhất là lúc đó cô không quen anh. Hơn nữa còn đề phòng anh, mua thuốc cho anh xong rồi bỏ đi, vốn không có ý ở lại.
Nhưng lần này cô sẽ không đi nữa.
Mạc Quân biết anh bị thương ở đâu. Cô thành thạo mua rất nhiều loại thuốc rồi nhanh chóng trở lại.
Hách Yến Sâm nhìn cô cầm một số thứ trở về, anh rất bất ngờ vì mình thật sự ngu ngốc ở đây chờ người phụ nữ kỳ lại này.
Điều càng khiến anh thấy lạ hơn đó là cô lại biết mình bị thương ở đâu. Hơn nữa cô không nói một lời mà đã giúp anh xử lý chỗ súng bắn nghiêm trọng trên thắt lưng.
Thủ pháp của cô rất thành thạo…
Hách Yến Sâm luôn dùng ánh mắt nguy hiểm nhìn chằm chằm vào cô. Mạc Quân biết lúc này anh đang nghĩ gì. Chắc chắn anh đang nghi ngờ và đề phòng cô.
Nhưng cô vốn không để tâm, cô chỉ không ngẩng đầu mà nói: “Tôi có thể ngửi thấy nguồn gốc của máu tanh. Anh không cần nghi ngờ tôi. Hơn nữa tôi chắc chắn không có sức đe doạ tới anh.”
“Vậy sao?” Hách Yến Sâm giương môi cười nhẹ, anh lại hỏi bừa lần nữa: “Rốt cuộc cô là ai?”
Mạc Quân nhìn anh và không trả lời.
Vài phút sau, cô đã giúp anh sơ cứu đơn giản nhất. Sau đó cô nói với anh: “Vết thương của anh rất nghiêm trọng, chúng ta cần phải rời khỏi đây ngay. Anh cần điều kiện chữa trị tốt hơn.”
Giọng cô lo lắng rõ ràng tự nhiên đến thế, không hề làm bộ làm tịch.
Ánh mắt của Hách Yến Sâm nhìn cô ngày càng phức tạp: “Có phải tôi từng gặp cô ở đâu rồi không?”
“Anh quen tôi sao?” Đột nhiên Mạc Quân không nhịn được hỏi anh với dáng vẻ đầy mong đợi.
Cô trọng sinh rồi, có lẽ Hách Yến Sâm cũng trọng sinh.
⬅ Trước Tiếp ➡