Bị thương? Không phải là chứng bệnh tình cảm tính tinh thần chướng ngại sao?
"Lúc đó, một viên đạn bắn trúng đầu của anh, tính mạng như treo trên sợi tóc. Nhưng mà may mắn là viên đạn không giết được anh, chỉ là tạo thành nứt xương và thủng hộp sọ."
Nhìn thấy môi Chung Noãn Noãn hơi hé mở, vẻ mặt khó tin và.. lo lắng, Xích Dương sợ cô ghét bỏ anh, giải thích nói: "Tuy nhiên, sau hai lần phẫu thuật, vết thương đã lành hẳn. Chỉ là thời tiết thay đổi hoặc trời chuyển lạnh, anh thỉnh thoảng sẽ xuất hiện tình trạng đau đầu mà thôi.
Nhưng đó không phải là vấn đề. Anh rất khỏe mạnh. Chỉ cần em nguyện ý, anh có thể dùng thân thể khỏe mạnh của mình để đi cùng em qua mỗi một ngày của cuộc đời. Nếu là em không tin, em có thể tùy lúc đến bộ đội điều tra tư liệu của anh, xem xét tình trạng thân thể của anh. Anh có thể tiếp tục ở lại bộ đội, đảm nhiệm huấn luyện viên cùng đội trưởng bộ đội đặc chủng, liền đủ để chứng minh trình độ khỏe mạnh của thân thể anh."
"..."
Xích Dương nói chuyện rất nghiêm túc, đâu ra đấy, khiến Chung Noãn Noãn nghe được đều cảm thấy có chút bất đắc dĩ.
Anh đây là nghĩ cô ghét bỏ anh sao?
"Noãn Noãn, thân thể của anh không có vấn đề gì. Em đừng vì chuyện này mà ghét bỏ anh, được không?"
Anh không muốn vợ tương lai vừa mới có một chút tình cảm tốt đẹp với anh, lại lập tức bị dọa chạy bởi vì bệnh tình của anh.
Nếu là chưa từng có được, anh sẽ không cảm thấy điều gì, mà sẽ nỗ lực kiên trì cố gắng, khiến cô thích anh, thậm chí là yêu anh.
Nhưng mà anh không cách nào tiếp nhận việc anh được cô vợ nhỏ tiếp nhận, mắt thấy là phải hạnh phúc đi xuống, lại bởi vì chuyện này mà bị ghét bỏ, bị vứt bỏ.
Dù sao, trong quân đội có rất nhiều trường hợp như vậy, vì thương tật hoặc tàn tật bị gây ra trên chiến trường, bị nhà gái ghét bỏ, từ đó hôn sự thất bại.
Anh sợ anh cũng sẽ bị ghét bỏ.
Những lời nói của Xích Dương khiến Chung Noãn Noãn vô cùng đau lòng.
Người đàn ông giống như thần này, chỉ cần cô không nói những câu như chia tay hay ly hôn, ở trước mặt cô, anh vẫn luôn tồn tại một cách hèn mọn lại cẩn thận từng li từng tí. Cứ như vậy yên lặng mà bảo vệ cô sáu năm.
Em không ghét bỏ anh
Tháo dây an toàn, Chung Noãn Noãn nghiêng người về phía trước, hai tay ôm chặt lấy eo Xích Dương, vùi mặt vào ngực anh, cảm nhận được hơi ấm trong lồng ngực và nhịp tim mạnh mẽ, chờ cho cảm xúc ổn định, cô trịnh trọng hứa hẹn: "Không! Em sẽ không ghét bỏ anh! Dù anh biến thành bộ dạng gì, dù anh mắc bệnh gì, em cũng sẽ không ghét bỏ anh. Vừa rồi em chỉ là đau lòng anh, lo lắng cho anh, muốn cùng anh cùng nhau đối mặt với bệnh tình mà thôi."
Lời nói của Chung Noãn Noãn khiến cơ thể của Xích Dương bỗng run lên.
Lúc này cô vùi đầu vào ngực Xích Dương nên không nhìn thấy, bởi vì lời nói của cô mà trên khuôn mặt lạnh lùng vạn năm không đổi của Xích Dương nở rộ một nụ cười.
Nụ cười đó đẹp đến mức tận cùng, giống như vạn năm sông băng dưới ánh mặt trời, hòa tan ra một dòng suối nhỏ, trong suốt, xinh đẹp mà thánh khiết.
Giờ phút này, anh giống như yêu tinh hấp thu tinh hoa của đất trời, ẩn mất một thân khí phách, toàn thân bao phủ bởi một vòng hào quang nhẹ nhàng tao nhã.
Lúc này, Chung Noãn Noãn chỉ cảm thấy rất đau lòng, hối hận vì lẽ ra cô không nên vạch trần vết sẹo của Xích Dương sớm như vậy, để anh cưỡng ép đem điểm yếu bày ra trước mặt cô.
Là do cô quá nóng vội.
Sáu năm sau bệnh của anh mới mất kiểm soát. Hiện giờ, tất cả chỉ vừa mới bắt đầu.
Tương lai còn có sáu năm thời gian, cô có thể từ từ giúp anh mở lòng, chờ anh hoàn toàn tín nhiệm cô, yên tâm cô, xem cô cùng chính mình như là một thể, cô sẽ cùng anh trị liệu.
Sau khi làm rõ ràng ý nghĩ, Chung Noãn Noãn mới nói: "Vừa rồi thấy anh không kiểm soát được tay lái, em lo lắng anh có phải thân thể không thoải mái hay không, cho nên mới hỏi anh. Nếu anh có chỗ nào không thoải mái, phải nhớ nhất định phải nói cho em biết."
Xích Dương vuốt vuốt lông xù xù đầu nhỏ trước ngực, thấy cô vẫn dịu dàng ngoan ngoãn như cũ, trong mắt tràn đầy dịu dàng: "Được."