⬅ Trước Tiếp ➡
Bên trong xe, Chung Noãn Noãn đang nói chuyện, thấy Ninh Văn Hạo tiến vào, giọng nói của cô liền dừng lại.
Ninh Văn Hạo cảm giác, anh chính là cái bóng đèn cao áp.
"Đây là anh em của anh, Ninh Văn Hạo, cũng là trợ thủ của anh. Sau này, nếu em có việc mà không tìm thấy anh thì có thể tìm cậu ấy."
"Chào chị dâu! Về sau mọi người chính là người một nhà, nếu là chị có việc gì cần giúp đỡ thì cứ mở miệng. Chị là người phụ nữ của lão đại thì cũng chính là chị dâu em!"
Vốn dĩ tất cả anh em bọn họ đều không thích Chung Noãn Noãn, bởi vì cô đối với lão đại bọn anh không tốt, đó chính là chạm đến điểm mấu chốt của bọn họ.
Nhưng bây giờ thấy cô chăm sóc cảm xúc của lão đại tốt như vậy, khiến lão đại vui vẻ như vậy, tâm tình của Ninh Văn Hạo cũng đi theo tốt lên, thái độ đối với Chung Noãn Noãn có thể nói là khá nhiệt tình.
Phản ứng của Ninh Văn Hạo khiến Chung Noãn Noãn hơi sửng sốt.
Bởi vì ở kiếp trước, trong sáu năm ở cùng Xích Dương, cô cùng Ninh Văn Hạo chưa từng có một lần nói chuyện tốt đẹp nào.
Mỗi lần Ninh Văn Hạo nhìn thấy cô đều là một bộ cái mũi không phải cái mũi, con mắt không phải con mắt, cho nên cô cũng lười phản ứng anh.
Nhưng mà không nghĩ tới kiếp này, lần đầu tiên cô cùng Ninh Văn Hạo gặp mặt, anh lại nhiệt tình như vậy.
Ninh Văn Hạo người này, Chung Noãn Noãn có biết đến. Mặc dù anh chỉ là trợ thủ của Xích Dương, nhưng thật ra thân phận của anh lại không đơn giản.
Anh là cháu trai cả của nhà họ Ninh, một trong tứ đại gia tộc ở thủ đô, đúng ra anh cũng nên là cái bá đạo tổng tài, nhưng vì từ nhỏ đã sùng bái Xích Dương, cho nên khi Xích Dương tham gia quân đội, anh cũng đi theo nhập ngũ. Sau khi nhập ngũ, Xích Dương chiến đấu đến đâu, anh liền theo tới đó. Anh cũng đồng dạng lập được vô số quân công, vì vậy lúc này anh cũng đã là trung tá.
Nghe nói Xích Dương đã cứu mạng của Ninh Văn Hạo, cho nên Ninh Văn Hạo một mực trung thành tận tâm với Xích Dương, coi tính mạng của anh còn quan trọng hơn của chính mình.
Tay chân và quần áo
Nhìn thấy nụ cười thân thiện trên khuôn mặt đẹp trai của Ninh Văn Hạo, Chung Noãn Noãn cũng nở nụ cười đáp lại đối phương: "Được, đều là người một nhà, tôi sẽ không khách sáo. Về sau nếu cậu cần tôi làm cái gì cũng đừng khách sáo với tôi."
"Ha ha ha, được được, em nhất định sẽ không khách sáo."
Nói thì nói như vậy, nhưng Ninh Văn Hạo cũng không cảm thấy về sau mình cần Chung Noãn Noãn giúp đỡ. Anh chỉ hy vọng Chung Noãn Noãn có thể đối xử tốt và hết lòng đối xử với lão đại nhà anh là anh vui rồi. Nhưng anh không ngờ rằng hôm nay nhận được hứa hẹn từ Chung Noãn Noãn sẽ mang lại cho anh và gia đình rất nhiều lợi ích trong tương lai. "
Nhìn cô vợ nhỏ đối với người đàn ông khác nở nụ cười tươi đẹp như vậy, trong lòng Xích Dương rất là ghen ghét, đen mặt nói:" Mau lái xe đi! "
Ninh Văn Hạo cười ha ha nói:" Được rồi, lão đại, bây giờ chúng ta đi đâu? "
" Nhà họ Chung. "
" Vâng. "
Xe chạy ổn định ở trên đường, Xích Dương tiếp tục đề tài vừa rồi với Chung Noãn Noãn:" Tên cảnh sát ngục giam họ Vương này nhất định là có vấn đề, anh sẽ cho người điều tra cô ta, nhưng đây chỉ là một phương diện.
Càng quan trọng hơn là có người muốn hại em. Nếu là không tìm ra được kẻ đứng sau muốn hại em thì sau lưng của em sẽ vĩnh viễn ẩn dấu một con rắn độc. Cho nên.. Em có thể nghĩ ra đến cùng là ai muốn hại em sao? Cho dù là ai, chỉ cần em nói ra, anh đều có thể giúp em đem nguy hiểm tiềm ẩn này loại bỏ. "
Rắn độc? Cũng không phải là rắn độc sao?
Ở kiếp trước, cô giống như một người nông dân, cố gắng sưởi ấm trái tim của con rắn độc. Nhưng mà cuối cùng chờ đợi cô lại là rắn độc không lưu tình chút nào cắn một nhát.
Nhưng những chuyện nhỏ bé này cô không muốn Xích Dương lo lắng, thù ở kiếp trước, cô sẽ chính mình báo.
Dưới ánh mắt nhìn chăm chú sâu thẳm của Xích Dương, Chung Noãn Noãn lắc đầu:" Em không biết. Đây đều là những chuyện nhỏ, anh không cần để ở trong lòng. Em có một người chồng chưa cưới lợi hại như anh, sẽ không ai dám làm gì em. "
⬅ Trước Tiếp ➡