Thịnh Vi Ương sờ sờ cái mũi, vẻ mặt thuần lương vô hại.
Trên sân khấu, Lục Bắc Huân gần như tham lam nhìn cô gái anh vẫn luôn yêu, trong ánh mắt tuấn dật, là một mảnh nhu tình mong mỏi không hòa tan được.
Khi giọng nói giống như chuông gió của cô truyền đến một lần nữa, xuyên thấu màng tai, rõ ràng mà chân thật rơi vào trong lòng tựa như đầm chết, liền sinh sôi kích khởi ngàn tầng sóng!
Thịnh Vi Ương!
Là cô! Thật là cô!
Là Ương Ương của anh! Anh Ương Ương đã trở lại!
Hóa ra, buổi sáng hôm nay anh nhìn thấy ở sân bay, không phải anh hoa mắt, thật là cô, vậy người đàn ông cô kéo tay là……
“Ương Ương, Ương Ương……”
Khóe môi trở nên trắng bệch của Lục Bắc Huân mấp máy run rẩy mở ra, lẩm bẩm mà thâm tình gọi tên của cô, theo bản năng liền muốn tiến lên.
Lại bị một cổ ngoại lực dùng sức túm chặt!
Thịnh Mạt Ly chỉ ôm anh gắt gao, lông mi cực kỳ dài run rẩy lại có thể đều ướt át, kinh hoảng thất thố nhìn anh, cố làm giọng nói nũng nịu yêu thương càng thêm giống như thật,
“Bắc Huân, con của chúng ta……”
Sân khấu bên cạnh, các nhân vật quan trọng của hai nhà Lục Thịnh cũng đã đi tới.
……
Đính hôn vui vẻ.
Lục lão gia lạnh giọng quát,
“Đứng lại!”
Đột nhiên ---
Cả người Lục Bắc Huân chấn động!
Bước chân đã xông ra, cứng ngức rụt trở về, thậm chí ánh mắt có chút dại ra, rũ mí mắt xuống, nhìn bụng nhỏ còn chưa lộ ra của Thịnh Mạt Ly.
Đứa bé……