⬅ Trước Tiếp ➡
“Xùy ”
 
Có người không nhịn được cười ra tiếng “Tiểu ơhu nhân, nếu đều phải bị đuổi ra ngoài, mấy thứ này liền không cần lại lấy ra phơi đi?”.
Lời vừa nói ra, chung quanh liền một trận cười vang.
Nhỏ đến người hầu, lớn đến Tần phu nhân, người nào cũng đang xem trò hay của cô.
Đường Tâm Niệm lấy di động ra, chụp cái va ly kia mấy tấm, “Gầnđây Tần lão gia tử hỏi tôi ở nhà họ Tần trôi qua ngày tháng như thế nào? Tôi hội báo với ông ấy một chút”.
Nói xong lấy di động ra vừa soạn vừa lẩm bẩm nói “Cháu ở nhà họ Tần nơi này trôi qua rất tốt, ông Tần không cần lo lắng, ông nhìn, những quần áo này đều là Tần phu nhân chuẩn bị cho cháu, từng bộ đồ đều là mới."
 
"Tiếp theo lại thêm một câu PS, thỉnh xem nhẹ những lỗ nhỏ trên quần áo đi”.
Tất cả tiếng cười lúc nghe được cô nói mấy câu kia, sắc mặt xoát một tiếng hoàn toàn âm ụ
“Đường Tâm Niệm, cô dám cáo trạng ” Trong đó Tần phu nhân là sắc mặt âm trầm lợi hại nhất.
“À không”
 
Đường Tâm Niệm giơ giơ di động lên “Vừa rồi ông nội Tần đã gửi tin nhắn cho con, muốn hỏi con tình huống, con đang hội báo đúng sự thật thôi”.
“Các người đều phải ly hôn, còn hội báo cái gì ” Tần phu nhân đứng lên, làm thế muốn cướp di động của cô.
“Đúng vậy, Tâm Niệm, cậu và Tước thiếu liền phải ly hôn, những chuyện này liền không cần gửi cho ông nội Tần đâu, để tránh ông nội Tần tức điên thân mình” Ivy cũng mở miệng nói, một bộ dáng cô thật không hiểu chuyện.
“Ai nói tôi phải đi?”
 
Đường Tâm Niệm nhướng mày, “Tôi ở nhà họ Tần sống tốt, ăn ngon, lại có đồ mới mặc, lại có chồng thương, sao tôi phải đi?”.
Ivy “……”
Tần phu nhân “……”
Ăn ngon? Sống tốt? Còn có chồng thương?
Vừa rồi bị đánh ngu đi?
“Đúng không, ông xã?”
 
Đường Tâm Niệm khoan thai nheo nheo mắt nhìn người đàn ông đứng ở trên cầu thang xem diễn, muốn xem diễn, không có cửa đâu
Nghe được hai chữ ông xã, con ngươi Tần Lệ Tước đột nhiên âm trầm xuống, nhưng anh còn chưa phát hỏa,
Cô gái nhỏ nào đó bước bước nhỏ chạy qua, hai móng vuốt nháy mắt tập kích lến ống tay áo của anh.
 
"Tần Lệ Tước, chớ quên Tiểu Bảo cần máu của tôi ”.
Cô thấp giọng uy hiếp nói.
Tần Lệ Tước vẫn là lần đầu tiên trong đời bị người uy hiếp, tức giận đột nhiên bay lên, híp đôi mắt hẹp dài, rũ mắt xuống, lại đối diện một đôi mắt sáng mà quật cường,
Làm anh thất thần trong nháy mắt.
Thực mau, mắt Tần Lệ Tước liền lại nhiễm lên một tia chán ghét.
 
“Đường Tâm Niệm, đừng ép tôi động thủ với cô ”.
Nếu là trước đây Đường Tâm Niệm đã sớm bị dọa trốn đến trong một góc rồi.
Nhưng cô đã chết qua một lần, còn sợ gì nữa.
 
⬅ Trước Tiếp ➡