⬅ Trước Tiếp ➡
“Người…” Dương Vân vừa định nói người cầu hôn bà nói đã sắp đến, chợt bà nghe thấy một giọng nói cắt ngang, một dáng người cao lớn xuất hiện ở trước mặt hai người.
“Xin hỏi, đây là nhà Tần Tang phải không?” Vừa nói, Kỷ Nham vừa nhìn Lưu Diễm, ánh mắt lạnh lùng đáng sợ, dường như đang nhìn một người chết.
Kỷ Nham mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt, phía dưới là quần tây màu xanh đậm, thoạt nhìn vô cùng phong độ. Vốn hôm nay tới cầu hôn, tâm trạng của anh rất tốt, lại không ngờ vừa đến cửa đã nghe thấy có người muốn cầu hôn vợ nhỏ của anh. Xem ra vị hôn thê của anh còn rất được người khác săn đón?
Không phải động phòng "Cậu, cậu là ai?"Lưu Diễm bị anh nhìn trong lòng sợ hãi, huống hồ bà cũng không có ý tốt gì, chỉ cảm thấy sau lưng một trận mồ hôi lạnh chảy xuống, cơ thể không khỏi lui về phía sau vài bước.
Người này muốn đào góc tường của anh, Kỷ Nham không để ý nữa, quay đầu nói với Dương Vân: "Xin hỏi Tần Tang có ở đây không?"
"Cậu, cậu là..." Tuy rằng bà nghe Tần Văn Trung nói là người lính, nhưng không nghĩ tới là một người khôi ngô tuấn tú như vậy. Lúc này, trên người anh có một luồng không khí lạnh, Dương Vân cảm giác như líu lưỡi, không biết nên nói cái gì trước mới tốt.
“Ôi, thằng nhóc gấp gáp này, cũng không phải là động phòng chạy nhanh như vậy làm gì, ông bà già này đuổi theo không kịp.” Lúc này lại một giọng nói khác truyền đến, người đi đến mặc áo khoác ngoài tối màu, phía dưới là một cái quần ống suông màu đen, khoảng bốn năm mươi tuổi. Trong lúc nói chuyện gương mặt tươi cười, rất trắng, tóc ngắn ngang tai dùng kẹp tóc có hoa vải cố định, giờ đây đang vỗ nhẹ ngực, giống như muốn điều chỉnh lại hô hấp của mình.
Lúc này bà mới chú ý tới mấy người trước mặt, vội vàng vuốt lại mái tóc của mình không biết có bị rối hay không, quần áo có bẩn hay không, tiếp theo người đối diện cười nói: "Trong hai người ai là mẹ của Tần Tang?"
Dương Vân tiến lên phía trước, xem ra đây chính là người cha nói, mặt dù trông có hơi nghiêm túc, nhưng nhìn chung cũng không tệ lắm.
“Chào mẹ Tần, tôi là bà mối Sài ở thôn bên cạnh, hôm nay chủ yếu là đại diện cho nhà họ Kỷ đến cầu hôn." Bà mối Sài nói xong, lại từ phía sau mang đến một người: “Đây là con trai cả nhà họ Kỷ, Kỷ Chấn Tùng.”
Kỷ Chấn Tùng hơn ba mươi tuổi, mày rậm mắt to, môi hơi dày, tuy có điểm giống với Kỷ Nham, nhưng lại thật thà, vóc dáng cũng thấp hơn Kỷ Nham một chút. Người trông rất hiền lành, vừa đứng bên cạnh đã xóa đi bầu không khí lạnh lùng của Kỷ Nham, trong tay Kỷ Chấn Tùng còn cầm theo vài món đầu, anh gật đầu: "Chào mẹ Tần.”
"Được rồi, đã đến đông đủ rồi thì mau vào trong ngồi đi." Dương Vân không ngờ mọi người đột nhiên đến, lúc này mới phản ứng lại muốn hoan nghênh vào nhà, đứng ở cửa tính làm sao nói chuyện được.
“Không được! Tần Tang nhà chúng tôi đã có đối tượng rồi!” Nào biết lúc này, Lưu Diễm giống như nổi điên, cơ thể tiến lên ngăn cản mấy người họ lại. Lúc này bà không còn để ý tới những thứ khác, bản thân rất mong chờ có cái tivi để có thể khoe khoang với hàng xóm. Cho dù Kỷ Nham có đáng sợ hơn nữa, nhưng hiện tại trong mắt Lưu Diễm tivi mới là quan trọng nhất.
Thấy Dương Vân đi lâu như vậy còn chưa trở về, Tần Tang còn tưởng rằng là Kỷ Nham đến, không nghĩ tới vừa đi ra xem thử liền thấy chuyện cả kinh, Lưu Diễm đang nói tìm hôn sự với cô. Cô nói khó trách ngày hôm qua Lưu Diễm không ở nhà, thì ra là về nhà mẹ đẻ hỏi thăm, nhưng cô sao dám làm phiền thím hai, trừ khi đầu óc cô có vấn đề.
Đúng lúc Kỷ Nham vừa tới, Lưu Diễm lại kiếm chuyện. Tần Tang sao có thể để hôn sự của cô bị hủy trong tay Lưu Diễm, đang định đi qua thì Tần Chí Quý giữ cô lại: "Con chờ ở đây." Loại chuyện này, không thể để Tần Tang ra mặt, bọn họ nếu ngay cả hôn sự của con gái mình cũng không bảo vệ được, thì thật sự hèn nhát.
Tần Tang nhìn bóng lưng kiên định của Tần Chí Quý, nghĩ đến cha cô hiếm khi ra mặt, cô trong lòng âm thầm cổ vũ cho ông.
Tần Chí Quý đi đến trước mặt móc người, ánh mắt tức giận giống như muốn ăn thịt người liếc nhìn Lưu Diễm. Lưu Diễm bị ông trừng đến câm miệng, Tần Chí Quý mới trở về với dáng thật thà bình thường, xoay người nói với đám người bà mối Sài: “Mọi người đều vào uống ngụm nước trước đi.”
“Mau vào đi.” Dương Vân nhân cơ hội dẫn mọi người vào nhà.
“Này... Không thể đi vào…” Lưu Diễm còn muốn đưa tay ngăn cản bọn họ, Tần Chí Quý cầm lấy cổ tay của cô đẩy cô qua một bên, tức giận nói: “Lưu Diễm, người tốt của cô, Tần Tang của chúng tôi không trèo lên được, nếu cô còn đến quấy rối, đừng trách tôi không khách sáo.”
Tuy rằng bình thường ông trung hậu thành thật, nhưng thời điểm quan trọng lại vô cùng rõ ràng, huống chi đây là vợ con của mình, ông không thể để họ bị bắt nạt.
Anh đừng hối hận “Anh... Anh cũng đừng hối hận.” Tần Chí Quý quanh năm làm việc trong ruộng, sức lực rất mạnh, cổ tay Lưu Diễm vừa bị nắm chặt đã cảm thấy đau nhức đến run rẩy vì vậy mấy lớn tiếng dọa nạt. Nhưng nghĩ đến ánh mắt sắc bén của Kỷ Nham, bà không khỏi rụt bả vai, biết mình yếu thế không thể chống lại đông người bà đành nghiến răng quay về trong nhà.
Tần Chí Quý nhìn chằm chằm bà đi vào nhà, mới hừ lạnh một tiếng xoay người trở về.
Lúc này, Lưu Diễm nhớ tới ngày hôm qua bà cụ đã đồng ý hôn sự này, nếu để Lý Xuân Hoa biết chuyện này, khẳng định sẽ không đồng ý. Lưu Diễm nhanh chóng đi ra cửa, chuẩn bị đi đến nhà cũ nhờ viện binh, cô không thể để cho Tần Tang gả cho người khác, nếu không cái tivi kia của bà phải làm sao bây giờ.
“Thật ngại quá, để cho mọi người chê cười.” Dương Vân đợi mọi người ngồi xuống, vừa rồi cô thiếu chút nữa sẽ đánh người, Lưu Diễm bình thường chiếm tiện nghi nhà bọn họ còn chưa tính, thời điểm quan trọng như vậy, còn chặn lại ở cửa, cô cũng thật có chút chịu không nổi!
Tần Chí Quý gãi đầu đi vào, sáu người ngồi trong phòng khách, nhất thời cảm thấy có chút chật chội, đặc biệt là còn có hai người đàn ông cao lớn là Kỷ Nham và Kỷ Chấn Tùng, làm cho căn phòng vốn đã không lớn càng thêm nhỏ.
Dương Vân nhìn hai anh em ngồi đối diện, lại nhìn Tần Tang bên cạnh, cuối cùng đem ánh mắt dừng ở trên người Tần Chí Quý, hy vọng người đàn ông trong nhà có thể nói một câu. Tần Chí Quý cảm nhận được ánh mắt của vợ, yên lặng rót nước trà cho mọi người, kết quả bị Dương Vân liếc mắt một cái.
Bà mối Sài uống một ngụm trà, phá vỡ khung cảnh yên tĩnh: "Cô Tần đúng là được mọi người tranh đón, khó trách cậu Kỷ đi gấp như vậy. Chỉ sợ tới chậm vài bước, người cũng không thể gặp được nữa, haha.”
Không hổ danh bà mối miệng thật sự lợi hại, một câu nói khiến cho tình huống căng thẳng trở nên thoải mái hơn rất nhiều, Dương Vân mỉm cười: "Chúng tôi cũng không nghĩ tới, thím hai cũng nhớ kỹ hôn sự của Tang nhà tôi." Trước mặt người khác, Dương Vân cũng không muốn lưu lại ấn tượng không hòa thuận cho người trong nhà, đành phải nói chuyện nhẹ đi.
“Cho nên nói, thiếu nữ vừa đến tuổi kết hôn, ngưỡng cửa trong nhà sẽ bị san bằng." Bà mối Sài nói xong, bắt đầu dẫn vào đề tài chính: "Chúng tôi hôm nay đây là để nói đến chuyện chính, cậu Kỷ là một sĩ quan trong quân đội nên hôn sự có thể chậm một chút, cô Tần tôi cũng nhìn thấy, quả thật rất xinh đẹp, tôi bà Sài mối có thể cam đoan, mười năm không nhìn thấy như vậy cô gái tốt như vậy. Hôm nay, hai đứa nhỏ trai tài gái sắc, đều có tình cảm với nhau, hiện tại mọi người còn có vấn đề gì, đều có thể nói ra, tôi bà mối Sài sẽ đứng ra làm chứng.”
Tần Chí Quý nhìn về phía Kỷ Nham: "Không biết trong nhà cậu còn có những người nào?" Ông chỉ có một đứa con gái, thật sự đến lúc muốn gả ra ngoài, trong lòng lại có chút không dứt bỏ được. Người này bọn họ cũng là lần đầu tiên gặp mặt, nhìn xem có vẻ là một người khó tính, sau này nếu Tần Tang bị bắt nạt thì không tốt chút nào.
Kỷ Nham biết ông đang hỏi thành viên trong gia đình, liền nói: "Cha con qua đời sớm, bây giờ chỉ có một mình mẹ con.”
Bà mối Sài chen vào nói: "Mẹ Kỷ tên là Từ Quế Anh, là bà ấy bảo con trai lớn tới đảm đương vai trò trưởng bối, người đàn ông trưởng thành trong nhà không phải là lớn nhất sao.”
“Thì ra là như vậy.” Dương Vân gật đầu, chỉ có một bà mẹ chồng, cũng không đến mức khó ở chung. Tần Tang từ nhỏ đã hướng nội, nếu nhiều người, thật đúng là sợ cô không xoay xở được.
Nghe đến đó, Tần Tang liếc mắt nhìn Kỷ Nham một cái, anh ngồi ngay ngắn tựa như một pho tượng, lúc này cái loại cảm giác quen thuộc này lại dâng lên, cô giống như đã từng gặp qua gương mặt như vậy ở đâu đó.
Kỷ Chấn Tùng nói, "Kỷ Nham bình thường ở trong quân đội, trong nhà tôi và người nhà tôi cũng sẽ chăm sóc." Nói như vậy cũng là nói rõ sau khi Tần Tang gả đi, sẽ không để cho cô ấy ôm quá nhiều việc, quan trọng vẫn là phải để tâm đến Kỷ Nham.
Đính hôn “Khi Tang kết hôn sẽ cùng cậu trở về quân đội ở sao?" Dương Vân vừa nghe lại lo lắng sau khi gả đi, bà muốn gặp mặt cô chẳng phải là rất khó khăn sao?
“Tốt nhất là như vậy.” Kỷ Nham trả lời, dường như anh biết Dương Vân đang nghĩ gì: “Hoặc là con cố gắng để được điều đến thành phố, chờ kết hôn, cũng sẽ thường xuyên trở về thăm hai người.”
Anh biết Tần gia chỉ có một đứa con gái này, nhất định là bảo bối trong nhà, Kỷ Nham không muốn để cho họ cảm thấy vì anh mà ngay cả mặt mũi của con gái mình cũng không thấy được.
Tuy Tần Tang nói cô có thể thi vào thành phố R, nhưng bên này cũng không kém gì. Nói xong anh thử nhìn Tần Tang, người sau lại ngẩn người, Kỷ Nham thu hồi tầm mắt - - chẳng lẽ cô không thích anh tự ý quyết định?
Kỷ Chấn Tùng nghe Kỷ Nham nói xong, há miệng như muốn nói gì đó, cuối cùng vẫn không nói.
Nói đến nước này, dường như họ có đưa ra yêu cầu nhiều hơn nữa, cũng có chút ép buộc, hơn nữa quân nhân vốn nên lấy quốc gia làm trọng, Tần Chí Quý gật đầu: "Vậy tôi sẽ giao con gái mình cho cậu.”
“Được.” Kỷ Nham hùng hồn nói, sau đó nghĩ đến Tần Tang hỏi anh ngày thành hôn, bổ sung: “Chờ lần sau anh về sẽ làm hôn lễ.”
“Như vậy cũng tốt.” Nghĩ Tần Tang còn có thể ở lại một thời gian, Dương Vân cũng thả lỏng hơn, bà thật sợ lần này Kỷ Nham sẽ mang Tần Tang đi cùng.
Một hai tháng nữa Kỷ Nham sẽ trở về quân đội, việc kết hôn phải chuẩn bị nhiều thứ, hơn nữa tình huống của anh phức tạp hơn một chút: "Tôi trở về báo cáo hôn sự trước.”
"Được được được, bà mối Sài tôi may mắn ở đây làm người chứng giám, nếu đã nói xong, chúng tôi xem như hôn sự đã định xong!" Người vui vẻ nhất là bà mối Sài, bà chọc chọc Kỷ Lân cánh tay, để cho anh đem lễ vật đặt lên bàn, sau đó cười nói: “Nhà anh chị có chuẩn bị bát tự chưa?”
“Có.” Dương Vân nghe xong vội vàng lấy từ trong túi ra một tờ giấy đỏ, trên đó viết ngày sinh nhật bát tự của Tần Tang. Trao đổi bát tự và tín vật xong, Tần Chí Quý lại trở về lễ hỏi, mấy người còn nói một ít chuyện tình, hôn sự này cứ như vậy quyết định.
Sau khi Kỷ Nham đi rồi, Tần Chí Quý liền đốt pháo, thôn dân và trẻ con đi ngang qua đều vây quanh, thầm nghĩ Tần gia đốt pháo nhất định là có chuyện vui gì đó, kết quả nghe ngóng mới biết được, thì ra là Tần Tang đính hôn.
Sau khi đốt pháo xong, không ít người dừng chân vỗ tay, thừa dịp tất cả mọi người vây quanh chúc mừng, Dương Vân nhân cơ hội lại phát kẹo cưới đã chuẩn bị sẵn ra ngoài.
“Người vừa mới đi là con rể tương lai phải không?”
“Chúc mừng, tôi còn suy nghĩ vài ngày nữa sẽ kết hôn, không ngờ lại có người giành trước.”
“Tang nha đầu được tôi nhìn lớn lên, vậy mà sắp lập gia đình rồi.”
“Con rể của nhà anh chị nhìn cũng thật uy phong, là quân nhân nha.”
⬅ Trước Tiếp ➡